Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Cách nói chuyện thu hút phụ nữ
Những câu hỏi dồn dập khiến nàng thấy tẻ nhạt và ngán ngẩm. Hãy học cách nói chuyện để nàng hứng thú và bị hút về phía bạn.
Những câu hỏi ngắn và nhanh về cuộc đời cô ấy (“Em học trường nào?, Quê em ở đâu?”, “Em làm nghề gì?”) sẽ chẳng dẫn đến đâu cả, và thường khiến cho người phụ nữ chán nản và chuyển chủ đề.
Thay
vì tự rơi vào cái bẫy của chính mình, hãy nhớ 6 chủ đề sau để làm giảm
sự im lặng đến mức tối thiểu, trong khi tăng sự thú vị của cuộc nói
chuyện lên tối đa.
1. Nói về đam mê của bạn
Đẩy
câu chuyện theo chiều hướng về đam mê của bạn là cách tốt nhất để giữ
nó tiếp tục. Thay vì nghĩ quá nhiều về việc giữ cho câu chuyện không bị
đứt quãng, bạn có thể vui vẻ và thể hiện sự hứng thú của mình với về chủ
đề đó. Nó sẽ không chỉ cho thấy sự thông minh của bạn - bạn đang nói về
sở trường của mình mà còn cho cô ấy thấy một chút về tình cảm cùng niềm
đam mê của bạn. Phụ nữ luôn tìm những điều này trong một người đàn ông.
![]() |
Tương
tự như vậy, nếu người phụ nữ bắt đầu nói về đam mê của cô ấy, hãy hỏi
sâu hơn về chủ đề đó, kể cả khi nó không phải là điều bạn quan tâm. Nó
sẽ khiến cô ấy cảm thấy hứng thú khi nói chuyện với bạn (điều này không
bao giờ tệ) và cho cô ấy cơ hội nói về bản thân mình, cung cấp thông tin
cho bạn khai thác về sau.
2. Xem xét xung quanh
Hãy
nhìn mọi người xung quanh ở nơi mà bạn đang ngồi với cô ấy và... bịa ra
những câu chuyện về họ. Nó sẽ thể hiện sự sáng tạo, dí dỏm của bạn, và
giúp bạn đánh giá sự hài hước của cô ấy, và làm cho các câu chuyện về sau trở nên trôi chảy hơn.
3. Quá khứ của bạn
Thời
trẻ con là một khoảng thời gian luôn gắn bó với tất cả mọi người, và
chúng ta có thể dễ dàng liên tưởng với chính bản thân mình, vì vậy việc
nói về các kinh nghiệm trong quá khứ sẽ không chỉ cho cô ấy một góc nhìn
vào tâm hồn bạn, mà còn khiến cô ấy nhớ đến những kỷ niệm ấu thơ của
mình. Hãy đi sâu vào chủ đề này để mở rộng cuộc trò chuyện.
4. Du lịch
Trong
khi mọi người đều thích nói về du lịch, điều quan trọng cần nhớ ở đây
là bạn phải làm cách nào để khiến cô ấy nói về điều đó chứ không chỉ
mình bạn “độc thoại”. Bạn sẽ không muốn mình trông như đang thể hiện
hoặc đang cố gắng quá mức. Thay vào đó, hãy sử dụng việc này như một cơ
hội để biết thêm về những tình cảm, niềm tin và các khía cạnh khác của
cô ấy.
5. Phân tích bản thân
Khi
nói về bất cứ thứ gì, cho dù là về đam mê hay tuổi thơ, hãy cho thêm
một câu chuyện mà bạn “có thể học hỏi một điều gì từ đó”. Đây lại là một
cơ hội để bạn cho thấy sự sâu sắc trong suy nghĩ của mình, thêm một lớp
nội dung cho những câu truyện hiện tại và là lời mở đầu cho vô số chủ
để khác để bàn luận.
6. Văn hóa xã hội
Để
tránh cuộc hội thoại rơi vào sự im lặng và thiếu thoải mái hay trở
thành một cuộc hỏi cung, hãy nói về những sự kiện đang diễn ra vào thời
điểm đó. Nhưng tránh nói về nó quá lâu, không thì cô ấy sẽ trở nên chán
với câu chuyện và, tồi tệ hơn, chán cả với bạn nữa.
Mất bao lâu anh mới tìm thấy em
Ngồi ở Góc với tiếng pinano nhẹ lướt, cốc đen đá không đường trầm ngâm, anh vắt mình suy nghĩ giữa những chông chênh...
Cô không muốn chơi trò cút bắt như trẻ
nhỏ. Cô muốn thấy mình hiện hữu bên cạnh anh, thật gần, thật gần như
hiển nhiên phải thế. Nhưng ai đó đang cố gắng đẩy cô ra xa anh, làm cô
thấy mình chới với giữa rất nhiều miền cảm xúc mãnh liệt. Thứ tình cảm
cô vẫn hằng nâng niu ấy bỗng nhẹ bẫng như một làn mây xốp. Cô thở dài,
bất lực, rời xa anh và mang đi theo tất thảy những tâm tư chỉ mình cô
biết. Hẳn nhiên, ngày cô đi, anh bàng hoàng và sửng sốt. Anh không cách
nào liên lạc được với cô. Anh tự hỏi tại sao lại trở nên như thế.
- Chị ấy vẫn chưa về nhà ạ?
Cô bé có mái tóc dài ngang lưng, tết lệch về một bên vai, ngước mắt nhìn anh hỏi.
- Ừ. Anh không liên lạc được với chị ấy!
- Hai người giận nhau à?
Cô bé lại tiếp tục hỏi, tay vân vê vào nhau.
- Không. Anh… không biết. Nhưng anh thấy có gì đó không ổn.
Anh chau mày, ánh mắt đượm buồn, ngồi thụp xuống cạnh cô bé.
- Hay là… chị ấy hiểu lầm…
- Gì cơ?
- Chuyện anh với em…
- Chuyện anh với em? Sao có thể như thế được. Anh với em làm gì có chuyện gì.
Anh xua tay, xoa xoa nhẹ lên đầu cô bé. Lúc quay đi, môi anh khẽ mím, mày chau lại và nén một nhịp thở dài.
Cô
vứt balo xuống giường, thả rơi tự do cơ thể lên chăn đệm. Sau một ngày
mò mẫm với các tuyến đường, các chuyến xe rong ruổi lên vùng đất mới,
hơi sức trong cô gần như cạn kiệt. Nhưng đó là một cuộc hành trình thú
vị. Cô không thấy tự tin cho lắm khi xách balo đi xa khi mà trong đầu
vốn dĩ việc nhớ tên đường đã là rất khó khăn. Nhưng không hiểu vì sao
sau khi chứng kiến cảnh ấy, những con người ấy, nụ cười và cả ánh mắt ấy
cô lại thấy mình như trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô quyết đi không
do dự, không nề hà. Chỉ mất một giờ đồng hồ để thu xếp quần áo, và cô
lục tung mọi ngóc ngách trong trí nhớ của mình để có thể tìm được một
nơi thích hợp nhất – điểm đến giúp cô giải tỏa những bực dọc và phiền
muộn ở thì hiện tại.
- Em có vẻ thích chơi trò mạo hiểm nhỉ?
Giọng nam trầm nói chậm rãi phía bên kia ống nghe điện thoại.
- Em đã xin nghỉ rồi mà. Một tuần. Em gộp tất cả những ngày nghỉ trong năm lại cho chuyến đi lần này. Ok?
Giọng
cô nhỏ nhẹ, thanh trong và nhí nhảnh. Cô cười xòa, vừa nghe điện thoại,
vừa đi ra phía ban công, cầm bình tưới cho những chậu cây xanh nhỏ xíu.
- Nhưng anh chưa đồng ý. Em thậm chí còn đi trước khi anh kịp đến công ty.
Giọng nam trầm có vẻ nuối tiếc khi nói ra điều ấy.
- Hì, vì em sợ nhìn thấy anh em lại cảm động đến mức không bước chân đi nổi mất. Haha.
Cô
cười to hơn, sảng khoái hơn. Rõ ràng người đang nói chuyện với cô bây
giờ không phải là anh sếp khó tính, nghiêm nghị mọi khi nữa. Anh đang
gọi điện để mắng yêu cô, để hỏi thăm và để trò chuyện với cô.
- Ừm… anh chưa bao giờ đồng ý cho nhân viên của mình nghỉ làm hẳn một tuần chỉ với lý do ngớ ngẩn như em.
- Sao nào? Vậy cho em hân hạnh làm một ngoại lệ đi nhé! Nhé nhé nhé!
Cô
vẫn bông đùa, miệng nhoẻn cười tươi rói. Những chậu cây cảnh nhỏ xinh
trên ban công ướt đẫm, no nê nước, vài giọt tròn tròn đọng trên lá hắt
chút ánh sáng màu tím của buổi hoàng hôn. Cô nhón chân nhìn xuống đất.
- Chu oa!!! Đẹp quá!
- Sao thế?
- Ở đây đẹp lắm! Thành phố cao nguyên này đẹp và buồn kiểu lãng… lãng đãng quá!!!
- …
- Khì khì. Thôi nhé! Em ra ngoài đi dạo chút đây. Cảm ơn anh vì đã không mắng nhiếc em nhiều hơn thế!
Cô
quay vào phía bên trong nhà, lấy ra trong vali một áo sơmi trắng cổ
điệu, một chân váy voan xếp li nhẹ nhàng, một ví cùng tone với giày cao
gót và váy. Rồi cô nhoẻn cười, toan tắt điện thoại khi thấy đầu bên kia
im lặng.
- Du à, anh sẽ rất nhớ em!
- ….
Anh
lang thang phố cổ, tối cuối tuần nên anh có một chút thời gian rảnh
rỗi. Đáng ra anh sẽ đi café với cô em gái, có lẽ cô bé còn lo cho anh về
việc biến mất đột ngột của cô. Nhưng anh thấy không bình yên nổi khi
bên cạnh một người-không-phải-là-cô. Mặc dù đó là cô em hiểu anh nhiều
nhất, chẳng cần anh nói năng gì nhiều, chẳng cần anh phải lên tiếng than
vãn, cô bé đủ tinh tế để hiểu anh đang cảm giác như thế nào, sẽ biết
cách làm anh vui, biết cách xua đi những muộn phiền trong anh. Nhưng nếu
thế, anh sẽ tự nhiên thấy mình có lỗi với cả hai cô gái.
- Anh với Liên là sao thế?
- Sao tự nhiên em hỏi thế?
- Trả lời em đi đã.
- Anh em.
- Thân thiết tới mức nào?
- Em đừng hỏi anh những câu đại loại thế nữa nhé! Anh không muốn đem tình cảm của mình ra so sánh hay đong đếm.
Anh
nghiêm mặt, cô ngúng nguẩy. Nếu anh không trả lời cô sẽ giận nhưng nếu
anh mà trả lời thật lòng thì cũng khó lường trước được cô sẽ giận anh
đến mức nào.
- Anh đừng thân với em ấy quá đấy! Biết chưa?
Cô vò vò mái tóc ngắn ngủn của anh, đùa nghịch.
- Em ghen?
- Sao em lại phải ghen?
- Thế thì tại sao?
- Em không thích!
- Àhhhh….
Anh
“à” lên thích thú khi thấy má cô ửng hồng. Cô không trẻ con nhưng vì cô
yêu anh nên mới thế. Đó luôn là lý do cho những ghen tuông giận hờn vội
vã. Những cuộc hội thoại ngắn như thế một vài lần xuất hiện trong đầu
anh. Cô nhắc khéo anh hết lần này đến lần khác. Tự nhiên nhiều lúc anh
nhầm tưởng mình đang làm khổ cả hai cô gái.
- Anh đang ở đâu thế?
- Có chuyện gì hả em?
- À… nếu anh không bận thì ra Maxx Coffee ngồi với em. Còn nếu anh bận thì…
- Anh đang bận. Vậy nhé!
Anh
thở dài cái thượt. Cuộc điện thoại vừa rồi kéo anh về với hiện tại.
Dường như anh vô tâm và hời hợt với những cô gái bên cạnh anh, khiến họ
phần nhiều phải suy nghĩ và lo lắng cho anh. Tự nhiên gió thổi thốc
khiến mắt anh cay cay. Anh nhớ tới cô nhiều quá! Anh chối bỏ hiện tại để
muốn được nhìn thấy cô. Cả nụ cười, cả giọng nói, cả cái cách bông đùa
nhí nhảnh. Anh nhớ… nhưng bấm số của cô… tay anh run. Anh sợ. Anh sợ
rằng câu nói quen thuộc ấy lại vang lên.
“Thuê bao…”
----
Cô
rảo bước quanh chân đồi, đưa mắt nhìn quanh những cặp đôi bẽn lẽn. Cô
thích thú nhìn họ ngại ngùng. Họ tay trong tay, họ liếc trộm nhìn nhau,
họ cười, họ hạnh phúc, họ đắm say. Chao ôi họ yêu nhau nồng nàn quá!
Cô
cầm máy, đưa lên ngắm say sưa và nháy say sưa. Cái cách cô chụp mang
theo cả nụ cười trên môi nên tấm ảnh nào cũng chất ngất. Những tấm ảnh
tình nhân vô tình lọt vào ống kính khiến cô chạnh lòng. Sau một quãng
đường dài, cô dừng lại bên ghế đá, lôi ra trong ví một tấm ảnh. So nó
với những tấm ảnh cô vừa chụp, cô cười như mếu.
“Họ đẹp đôi lắm, nhưng họ chẳng đẹp bằng mình ngày xưa, anh nhỉ?”
Cứ
thế cô ngồi nhìn tấm ảnh cũ lôi từ trong ví, đôi mắt trong của cô tự
nhiên thấy sạn. Bụi bay vào lúc nào không biết nữa. Có lẽ… là gió… gió
to quá chăng?
- Em đã khám phá ra cái gì mới mẻ chưa?
- Nhiều rồi chứ ạ!
- Nhưng nghe giọng em như mếu. Em khóc à?
Cô
im lặng, tay ngập ngừng. Cô không định nghe điện thoại của anh sếp vào
lúc này. Không hiểu sao cô lại bấm nghe, và cũng không hiểu sao cô thật
thà.
- Vâng.
- Anh lên đấy nhé?
- Sao cơ ạ?
- Đọc địa chỉ đi, mai anh lên đó!
Giọng
nam trầm khẳng định chắc nịch. Cô ngạc nhiên đến hoảng hốt. Điều này cô
không nghĩ tới, lại càng không mong đợi. Nếu có, xin hãy là người con
trai ấy, người làm tim cô run rẩy. Xin đừng là một ai khác vào lúc này.
Nhưng
anh ấy sẽ không có cơ hội, anh ấy sẽ không thể xuất hiện ở đây khi
không biết cô đi đâu, ở đâu. Một chút tin tức về cô anh cũng không thể
biết.
- Sao em không nói gì?
- Anh muốn em nói gì nhỉ?
- Nghe giống như anh không được chào đón. Nơi thành phố lãng đãng đó, dường như chỉ mong ngóng có một người.
Giọng nam trầm nhẹ nhàng, buồn tênh. Anh khẽ thở dài bên kia điện thoại. Anh ấy nói đúng, cô không ngại ngần than thở.
- Em nhớ anh ấy!
Café
cuối ngày, giờ tan tầm khiến dòng người hối hả, anh ngán ngẩm cảnh tắc
đường, thay vì về nhà cho kịp bữa cơm tối, anh quay xe, lách mình tìm
một quán vắng. Quán ấy nằm trong ngõ nhỏ, ngay khúc cua nên được đặt tên
là GÓC.
Ngồi ở Góc với tiếng pinano nhẹ lướt, cốc đen đá không đường trầm ngâm, anh vắt mình suy nghĩ giữa những chông chênh.
- Anh sẽ tìm em nếu đột nhiên em biến mất chứ?
- Huh?
- Có hay không ạ?
- Nhiều khi anh tự hỏi em dành chắc kha khá thời gian để nghĩ ra những câu như thế này nhỉ?
Anh vò đầu bứt tai khó hiểu. Cô nhấm nhẳng véo tai anh, lặp lại câu hỏi một cách kiên nhẫn.
- Nào, trả lời em đi! Anh sẽ tìm em chứ?
- Em có thể biến mất đi đâu được nào?
- Ừm… bất cứ lúc nào, đến bất cứ nơi đâu.
Cô đưa mắt nhìn xa xăm, loáng một cái đã quay sang nhìn cận mặt anh, ghé vào cằm và cắn lên môi anh.
- Á!
- Anh thật ngốc. Phải nói là có chứ. Phải nói là anh nhất định sẽ đi tìm em và nhất định sẽ tìm ra.
Anh
bần thần, nhìn cô liếng thoắng, đột nhiên anh mỉm cười, lấy tay ghì nhẹ
đầu cô va vào trán mình, đặt lên môi cô một nụ hôn rất ấm.
- Ừ. Anh thật ngốc.
Cơn
mưa rào bất chợt, anh chạnh lòng với mớ kỉ niệm về cô. Cô bướng bỉnh
lúc nào cũng chui tọt vào dòng suy nghĩ của anh. Thú thật là vắng cô,
anh làm việc hiệu quả hơn trông thấy, nhưng ngoài giờ làm việc, anh như
kẻ mất hồn. Thậm chí, một cốc đen đá không đường cũng có thể làm anh
say. Anh say… theo nhiều nghĩa.
- Em rảnh chứ?
- Vâng. Sao thế anh?
- Ra Góc ngồi với anh.
- Ok.
Tắt
điện thoại anh mới sực tỉnh. Trời mưa. Mưa tầm tã. Phía góc chân trời
nhập nhằng tia chớp. Anh hoảng hốt giật mình, bấm máy gọi lại cho cô em.
- Này, em đi ra ngoài chưa? Đừng đi nữa, mưa to lắm nhé!
- Vâng.
Anh
thở phào, cầm cốc đen đá lên uống ực một cái. Anh đang say và cho phép
mình hành động như một kẻ mất trí. May thay, anh tỉnh kịp lúc. Cô bé ấy
sẽ thế nào nếu đội mưa đến đây ngồi cùng anh?
Thành
phố buồn, mưa hoài rả rích. Cô thu mình bên góc cửa sổ, ôm gối nhìn ra
xa xa. Phía chân trời xám xịt, mây buồn tiu nghỉu. Cô đã tìm cho mình
nhiều hơn một lý do để quay trở về. Trong số những lý do đó, luôn có
anh.
Anh xuất hiện, làm đảo lộn
mọi thứ. Cô cầm điện thoại để mong ngóng cuộc gọi vốn dĩ không thể có –
cuộc gọi từ anh. Cô thay số, chỉ sử dụng số của công việc. Đó cũng là lý
do vì sao anh sếp có thể liên lạc được cho cô còn anh thì không. Anh sẽ
không được phép biết bất cứ thông tin gì về cô cả. Cô muốn thế, mặc
định thế cho phép thử này. Có thể cô ngốc nghếch, có thể cô bị chê là dở
hơi. Như đứa bạn thân nói, cô đang tạo điều kiện cho anh và cô em gái
kia đến gần với nhau hơn. Nhưng cô mặc kệ. Là của cô thì sẽ vẫn là của
cô, đã không phải là của cô thì cô có nắm giữ chặt như thế nào cũng có
ngày sẽ tự thoát khỏi cô thôi.

Cô cười buồn, vò cái gối bông. Bất chợt, có tiếng điện thoại.
- Sếp!
- Ừm.
- Có… việc gì thế ạ?
- Mở cửa cho anh!
Cô im lặng, bất giác thấy lồng ngực đau nhói.
- Sao anh biết?
- Nhanh nào, anh đang ở trước cửa rồi đây!
Cô
muốn có cái gì đó nhấc cô bay lên không trung, hoặc có gì đó giúp cô ẩn
sâu dưới dất. Nhưng cô đang ở trên phòng tầng hai, điều đó là không
thể.
- Sao anh lại đến đây?
- Em định cứ nói chuyện điện thoại với anh qua cánh cửa này à?
Cô hơi e dè, hơi sợ sệt, lại hơi hoang mang.
- Anh làm em khó xử phải không?
- Sao cơ ạ?
- Bằng chứng là em vẫn chưa chịu mở cửa cho anh. Em sợ gì à?
- Em…
- Sợ anh?
- Không hẳn.
- À, anh hiểu.
- Anh hiểu gì?
Cô
áp lưng mình vào cánh cửa. Ánh mắt cô mờ ảo, cô không biết mình sắp bật
khóc vì điều gì. Có những ngổn ngang mà cô chưa kịp thu dọn.
“Sao anh ấy lại tới?”
- Cậu ấy…
- Sao ạ?
- Người em mong…
- ….
- Là cậu ấy…
- Anh đang nói gì thế?
- Anh đứng ở đây trong khi không biết mình đến đây làm gì, tại sao lại xuất hiện đột ngột như thế.
- Có phải, anh đi công tác không? À, em biết rồi, tiện đường đi công tác nên anh ghé qua đây làm em bất ngờ chứ gì?
Cô
cố gắng giữ bình tĩnh, cố để người nghe không nhận ra giọng mình đang
dần lạc đi. Cô không muốn nghe thêm những gì đằng sau nữa. Cô giả vờ
bông đùa với điệu bộ và giọng nói tự nhiên nhất. Nhưng cô thất bại ngay
khi cô vừa mới bắt đầu.
- Ừm. Anh nhớ em, Du à!
Giọng nam trầm nói rõ ràng từng chữ một. Tim cô như thít chặt bởi một sợi dây vô hình.
Ngước
nhìn đồng hồ, mưa vẫn to và chớp rạch từng đường sáng loang lổ trên nền
trời, anh thở dài, xoay xoay cốc đen đá, suy nghĩ không biết nên về hay
nán lại chờ tạnh mưa. Lúc anh ngước lên nhìn, trước mặt anh là một cô
bé ướt như chuột lột, tóc đuôi sam buộc lệch một bên ướt sũng. Đôi mắt
em ướt sũng.
- Liên, sao em lại ở đây?
- Em lạnh quá, gọi cho em một nâu nóng với!
Cô em ngồi xuống, co ro.
- Này, sao em lại ra đây? Anh đã nói là đừng đi rồi mà.
- Em thích!
Liên nhoẻn cười. Lúc em cười, gò má đẩy cao lên, giọt nước đầy từ mi mắt, rơi xuống má, lăn dài.
- Em sao thế?
- Em không sao cả. Ra đây ngồi với anh cho vui, tiện mang cho anh áo mưa nữa.
Anh
thấy mình như mếu. Tâm trạng anh rối bời. Cô bé dường như bị lạnh, run
lập cập. Anh vụng về cởi áo vest đang mặc trên người khoác lên cho cô
bé. Anh nhìn như dò xét.
- Em bị ngố hả?
- Dạ?
- Trời mưa thế này mà còn đi ra ngoài.
Anh
lắc đầu, chép miệng, nhìn cô bé co ro, tay áp lên thành cốc nâu nóng,
miệng líu ríu mấy câu nhỏ xíu đại loại như: “Có sao đâu”, “em không sao
mà”… Anh lại nghĩ đến cô.
- Anh ơi mưa buồn quá! Em thích mưa nhưng không thích bị buồnnnnn!!!
- …
- Sao anh không nói gì?
- Vì em ngố quá! Buồn vui do mình cơ mà.
-
Thế tại sao người ta cứ mặc định Đà Lạt là thành phố buồn nhỉ? Chẳng
phải ở đó đẹp lắm sao? Em thích Đà lạt, thích mê tơi lên ấy!
Cô cười típ mắt, cô khoác tay anh, cô dụi đầu vào ngực anh, cô liếng thoắng.
Anh bừng tỉnh. Cô đến Đà Lạt. Chắc chắn thế!
Cô
có “hàng xóm”. Là anh sếp. Anh ấy thuê phòng bên cạnh. Cô đã không mở
cửa. Cô sợ một cái gì đó sẽ rơi vỡ thực sự nếu như cô mở cửa cho anh ấy.
Vì còn anh, anh áng ngữ trong tim cô. Cả cái cảm giác như chuẩn bị phản
bội người mình yêu nữa, nó nặng nề, nó như đá tảng, đè lên tim cô. Cô
choáng ngợp, và cô khất lần.
“Em đang không khỏe, em muốn nghỉ ngơi. Lát sau anh em mình nói chuyện được không anh?”
Cô thấy mình đuối lý trước sự phân tích của lý trí.
Tại sao anh ấy lại đến?
Tại sao anh ấy chưa cần đến một ngày đã có thể tìm đến bên cô, còn anh của cô thì không?
Tại sao anh ấy lại khiến cô bối rối và khó xử?
Tại sao cô lại cứ bị dao động như thế này? Tại sao? Tại sao?
Cô
tự trách mình, bấm liên tục vào điện thoại để kiểm tra hộp thư đến và
cuộc gọi nhỡ. Cô thần người ra nhớ rằng anh sẽ không thể gọi đến cho cô
khi cô dùng số điện thoại cho công việc. Vậy là cô vụng về tháo pin,
thay sim, khởi động máy, cô chờ đợi.
- Em đây…
- Đà Lạt phải không em? Nhắn cho anh địa chỉ cụ thể, anh đến ngay!
- Anh…
- Anh xin lỗi, bây giờ anh mới biết em ở đâu. Em ổn chứ?
Anh ngập ngừng. Nhưng rõ ràng giọng của anh có phần phấn chấn khi đã có thể gọi được cho cô.
- Anh không còn câu nào hay hơn để nói với em à?
Cô phụng phịu, bất giác thấy hơi thất vọng.
-Anh… ý anh là… em… thực sự không sao chứ?
- Có sao đấy, em có sao đấy! Em sợ lắm! Em sợ nhiều lắm anh biết không? Sao không đi tìm em?
Cô
vỡ òa lên khóc. Cô tự nhiên như đứa trẻ, cô sợ hãi giọng nói của anh
tan biến mất, lọt thỏm vào không gian, cô sợ tất cả là sản phẩm của trí
tưởng tượng, cô muốn nhìn thấy anh ngay bây giờ, ngay tại nơi mà cô đang
đứng.
- Em ngốc, đừng sợ. Anh đến đây!
- Nhưng… anh đừng tắt máy có được không?
- …
- Để em… biết là anh vẫn đang ở đó…
- Ừ. Anh sẽ không tắt máy.
Cô
mỉm cười hạnh phúc. Cô chỉ chờ có thế, chờ phút giây anh nhận ra cô tồn
tại trong tim anh, rồi cuống lên đi tìm cô, đến bên cô khi cô sợ hãi.
Cô cho rằng mình ích kỷ, nhưng cô lại nghĩ đó là sự ích kỷ tất yếu nếu
tồn tại tình yêu. Vì tình yêu là không chia sẻ, cô sợ rằng bất cứ sự sẻ
chia nào cũng làm tổn thương đến mình và người khác. Và cô thực hiện
phép thử này, như một cách làm cho mình an nhiên yêu anh.
Phải
rồi, cô sẽ an nhiên yêu anh khi hạnh ngộ anh giữa cao nguyên lãng đãng,
để nắm tay anh bẽn lẽn dưới chân đồi, để thì thầm vào tai anh câu hỏi
khó: “Mất bao lâu để anh tìm thấy em?”
Tags:
Tin Nổi Bật
,
Tình Yêu
Muốn giữ mình mà người yêu không cho
Nhiều cô gái đang yêu gặp phải tình huống khó xử: muốn giữ mình đến cùng nhưng bị bạn trai đòi hỏi, nói từ chối thì xung đột tình cảm, thậm chí “không cho sẽ bị chàng bỏ”.
Yêu đi liền dâng hiến?
Bố mẹ rất nghiêm khắc, lại biết được những hậu quả không hay của việc “ăn cơm trước kẻng” nên khi bước vào ngưỡng cửa yêu đương, Vân, kế toán một công ty nội thất ở Q. Gò Vấp (TP.HCM) quyết tâm “giữ mình tận cùng”. Sự nghiêm túc của Vân với bạn bè cùng lứa cũng là điểm thu hút với chàng trai. 21 tuổi, Vân chính thức yêu Tùng, chàng trai Sài Gòn hơn cô 4 tuổi.

Nhiều bạn gái hết sức khó xử trước đòi hỏi của người yêu (Ảnh minh họa).
Thất tình gần hai năm, Vân đến với Khương, quê ở Bình Dương. Việc cũ lặp lại, Khương cũng yêu cầu Vân chứng minh tình yêu bằng “chuyện đó” nhưng không thành. “Sau nhiều tháng đấu tranh, cuối cùng anh ấy im lặng… và đến với một cô gái khác, hiện giờ họ đang sống cùng nhau”, Vân cho hay. Bạn bè của Vân biết chuyện cũng cho rằng… lỗi là ở cô vì “Yêu thời này mà còn giữ, bị bỏ là đúng” làm cô gái hết sức hoang mang. Cũng quyết tâm giữ đến ngày cưới, nhưng cuối cùng Th, 22 tuổi, ngụ ở phường Thạnh Lộc (Q.12) lại đành… buông xuôi để giữ chân bạn trai. Yêu nhau gần hai năm nhưng… chỉ gặp gỡ ở chốn đông người, tình yêu của hai người thay cho những ngọt ngào là sự cãi vã, xung đột mà quanh đi quẩn lại cũng từ chuyện “bạn trai đòi, Th từ chối” mà ra.
Khi thấy bạn trai ngày càng giãn ra với mình, có ý định tìm hiểu một cô gái khác, Th vô cùng bối rối vì cô thật sự yêu và không muốn mất anh. Khi biết nhiều người bạn gái của mình cũng “cho” để chứng minh tình yêu, Th gật đầu với suy nghĩ đế giữ người yêu bên mình.
“Anh ấy luôn đòi em phải chứng minh tình yêu bằng “chuyện đó”. Em từ chối thì anh nghi ngờ em không yêu anh. Tình yêu của chúng em rồi sẽ tan vỡ mất. Em yêu anh ấy và không muốn mất anh ấy, em không biết mình có thể “giữ” đến bao giờ?”, lo lắng của Nguyệt, SV trường trường ĐH Sài Gòn
Nói "không" cũng cần kỹ năng
Từng hoạt động đoàn hội, thủ lĩnh trong đời sống sinh viên, Khánh, cựu sinh viên trường ĐH Ngoại Thương hiểu rõ hậu quả của việc quan hệ tình dục trước hôn nhân. Trong các mối quan hệ, ngay ở giai đoạn tìm hiểu, Khánh sớm bộc lô quan điểm của mình về vấn đề này với đối phương để thống nhất, nếu đòi hỏi cô sẽ chủ động... chia tay. Biết thực tế xa với với lý thuyết, sau này yêu Thắng, những lúc thích hợp cô vẫn thường xuyên nhắc nhở anh chuyện này để “phanh” ngay từ đầu.
Bên cạnh đó, bạn gái cần chủ động “lái” sự quan tâm của người yêu sang các lĩnh vực khác như học tập, công việc, hoạt động xã hội, vui chơi giải trí lành mạnh… Ngoài ra, hai người nên thường xuyên chia sẻ, trao đổi về cuộc sống để tăng thêm tinh thần trách nhiệm cho nhau.
Chyên gia Nguyễn Hữu Long chia sẻ, gặp được những cô gái giữ mình đến cùng các chàng trai sẽ rất trân trọng. Anh chàng nào bỏ người yêu chỉ vì không được đáp ứng “chuyện đó” thì bạn gái cũng không cần phải tiếc nuối mà nên mừng vì thật ra anh ta không yêu mình và cũng không xứng đáng với mình.
Bố mẹ rất nghiêm khắc, lại biết được những hậu quả không hay của việc “ăn cơm trước kẻng” nên khi bước vào ngưỡng cửa yêu đương, Vân, kế toán một công ty nội thất ở Q. Gò Vấp (TP.HCM) quyết tâm “giữ mình tận cùng”. Sự nghiêm túc của Vân với bạn bè cùng lứa cũng là điểm thu hút với chàng trai. 21 tuổi, Vân chính thức yêu Tùng, chàng trai Sài Gòn hơn cô 4 tuổi.
Vân luôn giữ giới hạn cho mình trong các cuộc gặp gỡ, hẹn hò với
Tùng. Nửa năm đầu trôi qua êm thấm, sau đó Tùng bắt đầu đòi hỏi. Vân từ
chối, anh chàng tỏ ra giận hờn và nhiều lần bị nói “không”, anh khó chịu
ra mặt: “Bọn bạn anh đứa nào có người yêu cũng “xong” hết vì người ta
tin tưởng, yêu nhau hết mình”.
Không ít lần, Vân “tỉnh” ở giây phút hai người sắp tới “tới bến”,
đẩy Tùng ra làm anh càng thêm cay cú. Sau đó, Tùng chủ động chia tay với
lý do: “Chắc em chỉ yêu bản thân mình”.

Nhiều bạn gái hết sức khó xử trước đòi hỏi của người yêu (Ảnh minh họa).
Thất tình gần hai năm, Vân đến với Khương, quê ở Bình Dương. Việc cũ lặp lại, Khương cũng yêu cầu Vân chứng minh tình yêu bằng “chuyện đó” nhưng không thành. “Sau nhiều tháng đấu tranh, cuối cùng anh ấy im lặng… và đến với một cô gái khác, hiện giờ họ đang sống cùng nhau”, Vân cho hay. Bạn bè của Vân biết chuyện cũng cho rằng… lỗi là ở cô vì “Yêu thời này mà còn giữ, bị bỏ là đúng” làm cô gái hết sức hoang mang. Cũng quyết tâm giữ đến ngày cưới, nhưng cuối cùng Th, 22 tuổi, ngụ ở phường Thạnh Lộc (Q.12) lại đành… buông xuôi để giữ chân bạn trai. Yêu nhau gần hai năm nhưng… chỉ gặp gỡ ở chốn đông người, tình yêu của hai người thay cho những ngọt ngào là sự cãi vã, xung đột mà quanh đi quẩn lại cũng từ chuyện “bạn trai đòi, Th từ chối” mà ra.
Khi thấy bạn trai ngày càng giãn ra với mình, có ý định tìm hiểu một cô gái khác, Th vô cùng bối rối vì cô thật sự yêu và không muốn mất anh. Khi biết nhiều người bạn gái của mình cũng “cho” để chứng minh tình yêu, Th gật đầu với suy nghĩ đế giữ người yêu bên mình.
“Anh ấy luôn đòi em phải chứng minh tình yêu bằng “chuyện đó”. Em từ chối thì anh nghi ngờ em không yêu anh. Tình yêu của chúng em rồi sẽ tan vỡ mất. Em yêu anh ấy và không muốn mất anh ấy, em không biết mình có thể “giữ” đến bao giờ?”, lo lắng của Nguyệt, SV trường trường ĐH Sài Gòn
Nói "không" cũng cần kỹ năng
Từng hoạt động đoàn hội, thủ lĩnh trong đời sống sinh viên, Khánh, cựu sinh viên trường ĐH Ngoại Thương hiểu rõ hậu quả của việc quan hệ tình dục trước hôn nhân. Trong các mối quan hệ, ngay ở giai đoạn tìm hiểu, Khánh sớm bộc lô quan điểm của mình về vấn đề này với đối phương để thống nhất, nếu đòi hỏi cô sẽ chủ động... chia tay. Biết thực tế xa với với lý thuyết, sau này yêu Thắng, những lúc thích hợp cô vẫn thường xuyên nhắc nhở anh chuyện này để “phanh” ngay từ đầu.

Nói "không" cũng cần có kỹ năng (Ảnh minh họa).
Không chỉ vậy, những khi có dịp đến nhà Thắng, Khánh đều khéo léo
thủ thỉ tâm sự với mẹ Thắng về “chuyện tế nhị” và được mẹ chồng tương
lai ủng hộ hết mình. Bà cũng quay sang nhắc Thắng yêu thì phải biết giữ
cho nhau đến ngày kết hôn.
Với chiêu này của bạn gái, Thắng có “bức xúc” đến mấy cũng chẳng
thể… đòi Khánh chứng minh tình yêu bằng “chuyện đó” và việc “không cho
thì chia tay” cũng trở nên xa vời vì Khánh đã có mẹ Thắng “chống lưng”.
Sắp tới, Khánh sẽ theo chàng về dinh sau thời gian dài chờ đợi.
Theo Th.S Nguyễn Hữu Long, chuyên viên tư vấn trường CĐ Sư phạm Trung
ương TP.HCM để nói “không” với bạn trai sao cho hiệu quả cần phải có kỹ
năng. Nhiều cô gái thiếu kỹ năng nói “không”, thậm chí còn gây tác dụng
ngược. Khi từ chối, con gái thường thể hiện hai thái độ: ỡm ờ hoặc
thách thức mà không biết rằng đó lại là con đường ngắn nhất dẫn đến việc
“ăn cơm trước kẻng”.
Ông Long phân tích, khi bạn trai đòi hỏi nhiều bạn gái thường trả
lời “Đừng mà anh” một cách rất ỡm ỡ. Thái độ này càng kích thích ham
muốn của các các chàng và đẩy họ đi đến quyết tâm… thực hiện bằng được.
Nhiều bạn gái khác lại có thái độ thách thức chờ mọi việc tiến sâu
với suy nghĩ “Để xem anh ta làm gì nổi mình” cũng phải nhận hậu quả đáng
tiếc khi không dừng lại được.
Các bạn gái muốn giữ mình mà vẫn giữ được tình yêu thì trước tiên
phải cho bạn trai thấy được thái độ nghiêm túc, dứt khoát của mình. Phải
“xóa” các môi trường thuận lợi như tâm sự chỗ vắng vẻ, chung trong một
phòng trọ… Bên cạnh đó, bạn gái cần chủ động “lái” sự quan tâm của người yêu sang các lĩnh vực khác như học tập, công việc, hoạt động xã hội, vui chơi giải trí lành mạnh… Ngoài ra, hai người nên thường xuyên chia sẻ, trao đổi về cuộc sống để tăng thêm tinh thần trách nhiệm cho nhau.
Chyên gia Nguyễn Hữu Long chia sẻ, gặp được những cô gái giữ mình đến cùng các chàng trai sẽ rất trân trọng. Anh chàng nào bỏ người yêu chỉ vì không được đáp ứng “chuyện đó” thì bạn gái cũng không cần phải tiếc nuối mà nên mừng vì thật ra anh ta không yêu mình và cũng không xứng đáng với mình.
Em không còn yêu chồng nữa
Lấy nhau về em mới hay mình là vợ hai, anh và bạn gái cũ đã sống chung hai năm. Do nhà cô ấy xa, lại không hợp tuổi nên hai người không đến với nhau.

Bố mẹ anh chê cô ấy “cá rô
đực”, sống bao lâu thế mà chả có chửa để ông bà nhượng bộ cưới về. Mãi
đến khi cưới em, đi khám mới biết là do anh bị tinh trùng yếu A: 0%.
Hình như em không hiểu nhiều về chồng mình, cũng vì mới quen nhau đã
đặt mối quan hệ sâu sắc. Thi thoảng có cãi cọ rốt cuộc nhận thấy chẳng
đi đến đâu nên em coi thường cho qua, không cố tìm ra nguyên nhân để
giải quyết, thành ra nhiều lúc động đến lại vẫn là chuyện cũ nên thấy
mệt mỏi.Sống cùng gia đình chồng nhiều cái bực bội, nên những thứ vặt vãnh với chồng em đặt nó sang một bên, lo lấy lòng bố mẹ, cố gắng vẹn toàn bổn phận. Vậy là cưới được một năm mà với em chồng vẫn như người bạn bình thường, chồng cũng chẳng có vẻ gì là mặn mà.
Lần mới đây nhất vợ chồng lại cãi nhau, nói thật cũng là do sống chung với bố mẹ chồng. Ông bà rất hay so bì em với những cô con dâu khác, thậm chí còn thân thiết với đứa em không ưa, mà nó cũng chẳng ưa gì em. Lại thêm cô em dâu khiến em lúc nào cũng căng ra để cố sống.
Lùng mua đất để ra ở riêng mà khó quá, được mảnh ưng, đẹp thì chả có tiền, bố mẹ chồng còn đang phải còng lưng trả nợ cho chú em chồng phá phách. Rồi lương chồng cũng không thấy đâu, có người nửa đùa nửa thật trêu, hay mang nuôi con hết rồi. Em chẳng muốn bận tâm!
Em đang muốn thay đổi, muốn làm chủ cuộc đời mình, và đơn giản em muốn sống cho cảm giác thật của mình, yêu là yêu, ghét là ghét, không muốn cố tỏ ra là người vợ ngoan hiền, nhẫn nhịn mọi xúc cảm, hy sinh bản thân cho người mình không còn rung động.
Có thể không cần đến ly hôn, nhưng sự tôn trọng dành cho chồng với em không còn, tưởng đã ngủ quên song giờ chuyện cũ lại quay về. Em đã tưởng mình vị tha, cao thượng, nhưng đã quá nhiều chuyện vặt vãnh xảy ra, tích lũy lại, rồi liên quan, bấu nối với nhau khiến em chán, không muốn cố, không còn muốn quan tâm đến cảm giác của chồng nữa.
Thêm việc khó khăn đường con cái khiến em phiền muộn, giờ đây khi tình cảm chẳng còn đầy như ngày mới cưới, em bỗng nghĩ rằng phải chăng trong cái rủi có cái may, nhờ thế mà mình có thể dứt áo ra đi mà không vướng bận gì.
Thế
giới rất rộng lớn và thật lãng phí nếu như không biết tận hưởng nó, em
sẽ sống cho bản thân. Cuộc sống của mình sẽ tốt hơn nếu không phải chịu
ảnh hưởng bởi sự buồn vui của người khác. Em sẽ quên đi tư tưởng phải
hết lòng với chồng, vì sự thực nó chẳng giúp ích gì cho cả hai.
Em
tìm đến mẹ, mẹ thương mà chẳng biết khuyên sao, nào ai muốn con mình đi
lấy chồng rồi lại phải chia tay, nhưng sống trong tình cảnh nhà chồng
vướng nợ, chồng thì khó có con, mình tuổi mỗi ngày một cao, mẹ nói em
dùng lý trí mãi rồi, giờ chưa vướng bận gì nhiều, hãy làm theo con tim
mách bảo. Và em quyết định sẽ nói hết với anh những suy nghĩ này và muốn
hỏi xem, liệu anh có còn muốn tiếp tục?
Bênh thèm nhắn tin sau chia tay
Hội chứng này thường xuất hiện trong các ‘khung giờ cao điểm" như lúc
mới ngủ dậy, sắp ăn trưa, đang học bài hay trước khi đi ngủ.
Tại sao lại có hội chứng kỳ lạ này nhỉ?
Khi
yêu, teen nhận được sự quan tâm, chăm sóc nhiều nhất. Với những bạn còn
đang đi học, thì sự chăm sóc đó được gửi gắm qua các tin nhắn hoặc
những cuộc điện thoại dài "bất tận". Dần dần, những tin nhắn từ một
người "đặc biệt" đã trở thành một thói quen trong sinh hoạt mỗi ngày,
không-thể-thiếu của teen.
Và
điều gì xảy ra khi một ngày teen chia tay tình yêu, thói quen sinh hoạt
ấy mất đi? Đó là khi căn bệnh ‘thèm tin nhắn’ xuất hiện. My My (18
tuổi) tâm sự: "Giai đoạn đầu mới chia
tay, mình không thể chịu được việc thiếu đi sự chăm sóc quen thuộc và
cả những tin nhắn tình cảm trước đây nữa." Thậm chí, thói quen
này "ăn sâu" đến mức ý nghĩ đầu tiên của teen khi có chuông tin nhắn hay
chuông điện thoại là... liệu có phải người ấy đang gọi không luôn ấy.
Trước
việc mất đi những thông điệp tình cảm quen thuộc, phần lớn teen girl
trong giai đoạn đầu cứ... nằm ôm gối, đợi cả ngày dài để được đọc một
tin nhắn. Khi tin nhắn không đến thì bắt đầu chán nản, mất ngủ, rất hại
đến sức khỏe. Nhiều lúc, khi yêu nhắn tin cho nhau nhiều quá, đến khi
chia tay, có bạn lại cứ thấy "cuồng tay cuồng chân", thèm được nhắn tin
cho ai đó nữa cơ.

Khi "bệnh nặng", teen xử lý ra sao?
Một
cách phổ biến mà các bạn trẻ thường dùng là... nhắn tin với một người
khác, bởi vì rõ ràng đã là thói quen thì rất khó bỏ, không thể cấm một
người đang nhắn tin cả ngày liên tục bây giờ không được nhắn nữa. Thường
thì teen hay nhắn tin tâm sự với bạn bè, cũng có thể là một người quen
sơ sơ và hơi cảm mến trước đó, có khi là một "cái đuôi" đã theo mình từ
lâu. Thực ra thì việc này có thể giúp teen phần nào "lấp chỗ trống",
nhưng bạn phải rất cẩn thận nếu nhắn tin cho những người khác giới để
tránh việc hiểu lầm và gây ra xích mích không đáng có.
Bạn
cũng nên nhớ một điều không nên làm, đó là việc tìm người khác để thay
thế, để nhắn tin "à ơi", tán tỉnh nhé. Mai Quyên (17 tuổi), một cô bạn
từng "nghiện" nhắn tin nặng, kể lại: "Hồi
mới chia tay bạn trai đầu tiên, mình không thể bỏ được thói quen nhắn
tin "tách tách" cả ngày. Tay mình cứ cảm thấy bứt rứt không yên ý. Lúc
đó mình để status là "single", cũng có một anh nhắn tin quan tâm, hỏi
han, thế là mình như "vớ được vàng", cũng nhắn tin suốt ngày để khỏa lấp
thói quen của mình. Đến lúc anh ý ngỏ lời... tỏ tình, mình mới giật
mình hốt hoảng vì mình không hề có tình cảm với anh ý. Mình đành phải từ
chối, anh ý rất buồn và sau đó mình không dám liên lạc với anh ý nữa."
Có
một cách nữa giúp teen thoát khỏi hội chứng "thèm tin nhắn" rất... tự
kỉ này, đó là việc ra ngoài, tham gia các hoạt động xã hội, vui chơi
giải trí, chứ không nằm bẹp cả ngày trên giường "chờ tin nhắn" nữa. Bạn
nên chủ động thay đổi cuộc sống của mình, chứ không phải là ngồi vò võ
một chỗ và nhung nhớ về những gì đã là quá khứ, phải không nào?
Hạnh phúc của ông lão 80 và vợ kém 52 tuổi
Thấy cô gái đến học nghề và cai quản trang trại
cho mình vừa thông minh vừa chăm chỉ, ông lão 80 tuổi thốt ra vài câu
thơ. Từ những câu thơ đó, cô gái 28 tuổi đã đem lòng yêu rồi lấy một
người hơn mình 52 tuổi chồng.
Ông
Nguyễn Hữu Trọng ở xã Ba Vì, huyện Ba Vì, Hà Nội năm nay đã ở tuổi 84.
Năm 2008 (khi tròn 80 tuổi) ông lấy vợ kém mình 52 tuổi. Vợ ông là chị
Đinh Thị Bảy, sinh năm 1981 ở Yên Lập, Phú Thọ.

Hai vợ chồng ông Trọng
Vốn theo học ngành văn nhưng khi tốt nghiệp chưa có việc làm nên chị Bảy xin vào học nghề thuốc và làm thuê ở trang trại của ông Trọng ở đường Láng Hòa Lạc. Được một thời gian, thấy chị có năng lực, chịu khó làm nên ông Trọng giao cho chị quản lý toàn bộ trang trại.
Ông Trọng kể: “Bình
thường tôi thuê người trông và làm cỏ ở trang trại mất 10 triệu mỗi
tháng nhưng khi giao cho Bảy quản lý thì chỉ mất có 3 triệu thôi. Cô ấy
quản lý bằng phương pháp khoán từng vùng mà không quản lý theo giờ, miễn
sạch cỏ là được. Còn chỗ khó nhất thì cô ấy đảm nhận.
Một hôm khoảng 12h trưa tôi xuống thăm và kiểm tra trang trại vẫn thấy cô ấy đang làm cỏ, tức cảnh tôi làm mấy câu thơ thế này:
“Em ngồi nhổ cỏ nhưng vẫn đợi
Chẳng hiểu cỏ kia có dễ không
Chỉ chờ ai gọi thôi em nhé
Đứng dậy đi em chim sổ lồng”.
Nghe xong mấy câu thơ,
Bảy đứng dậy. Tôi vào nhà thấy mâm cơm đặt trên bàn, mở lồng bàn ra thấy
có mỗi món trứng rán và rau muống luộc. Bảy nói hôm nay em bận quá em
không đi chợ chỉ có hai món thôi, mời thầy ở lại dùng bữa với em.
Sau bữa cơm rau đó,
bẵng đi một tháng, Bảy gọi điện và nói: “Thầy ơi em thuộc hết thơ thầy
rồi ạ”. Tôi hỏi lại: “Tôi chỉ đọc thôi chứ có chép lại cho em đâu mà em
thuộc?”. Cô ấy đáp lại: “Nghe qua là em đã nhớ rồi”.
Nghe Bảy nói vậy tôi
xuống thăm trang trại. Chúng tôi lại nói chuyện thơ và sau đó cô ấy nói:
“Thầy ơi em muốn lấy thầy làm chồng”. Nghĩ mình bây giờ không có vợ,
lại được một cô gái trẻ lấy lòng yêu thương, thế là tôi nhận lời.
“Bố em ít tuổi hơn anh”
1 tuần sau khi nhận lời
với Bảy, chúng tôi về Yên Lập - Phú Thọ để tiến hành làm lễ ăn hỏi. Đi
được nửa đường cô ấy mới nói: “Bố em ít tuổi hơn anh”.
Khi lên đến nhà, tôi chào bố cô ấy là: “Chào ông!” và bố vợ tôi nói: “Chào anh!”.
Tôi bảo anh rể tôi đi
cùng để đại diện và thưa chuyện, đến nhà thì thấy gia đình cô ấy cũng
mời đầy đủ cô dì chú bác trong họ. Để ý thì thấy anh em trong nhà thì
thầm bàn tán với nhau: “Chú rể gì mà già thế? Già hơn cả bố vợ”.
Bà cô đang ngồi nói
chuyện bỗng đứng bật dậy kéo cô ấy ra ngoài và tỏ ý không bằng lòng cho
cô ấy lấy chồng già, sau này có nhiều phiền phức lắm nhưng cô ấy vẫn
kiên quyết lấy tôi.
Hai bên gia đình bàn
bạc và đồng ý sẽ tổ chức cưới ngay. Bố vợ tôi lấy cái đĩa ra, miệng lẩm
bẩm rồi gieo quẻ, xong ông ấy nói: “Được rồi anh Trọng ơi”. Lúc đó tôi
vui quá và kêu lên: “Từ nay tôi phải gọi ông là bố vợ rồi”.
Sau khi công việc xong
xuôi tôi hỏi trên đó thủ tục lấy vợ như thế nào? Mọi người nói tục lệ là
lấy 1 con lợn, 1 con bò, nghe xong tôi tính ra tiền đưa cho gia đình
nhà gái bảo họ sắm giúp vì nhà mình xa quá không chuẩn bị kịp.
Mọi thủ tục xong thì
bỗng dưng thấy anh em trong nhà kéo nhau ra nhổ hết bờ rào lên. Tôi cứ
tưởng nhổ để lấy chỗ bắc rạp làm đám cưới, ai dè họ nhổ lên làm đuốc đi
mời cưới trong đêm vì thời gian gấp quá, trên đấy lại không có điện.
Đám cưới lấy lá chuối
về trải làm chiếu nhưng mọi người vẫn vui vẻ chúc phúc cho hai vợ chồng
tôi. Mặc dù chênh lệch nhau về tuổi tác nhưng tôi vẫn cảm thấy vui và
hạnh phúc vì đám cưới chỉ được chuẩn bị trong vòng 1 ngày mà đầy đủ họ
hàng, anh em đến dự”.
Ngày hôm sau, người vợ
trẻ đã tình cờ xem được những dòng nhật ký mà ông chồng ghi vội trong
đêm tân hôn, vì vui sướng quá độ mà bỏ quên trên bàn: “Ta, có lẽ vì danh
dự và lòng tự trọng của một người đã sống và làm việc trong ngành y 55
năm qua, sẽ không dễ dàng gì bỏ qua công trình nghiên cứu mà ta đã dày
công đeo đẳng là: Khả năng sinh sản của con người đến độ tuổi nào khi sự
sống đã loại trừ mọi bệnh tật ra ngoài cơ thể và trạng thái tinh thần
đã dung hòa, cân bằng tuyệt đối với vũ trụ. Nên ta không thể không có
con với nàng”.
Theo VNN
Tags:
Tin Nổi Bật
,
Tình Yêu
Phải lòng gái 2 con
Tôi quen em từ khi em còn làm trong một doanh nghiệp may mặc, những lần
gặp nhau chỉ là vì công việc công ty giao cho em. Tôi giúp em với tấm
lòng nhiệt tình, vô tư để em hoàn thành công việc sếp em giao cho. Em
rất đẹp, vừa đẹp vừa duyên dáng, tuy đã có 2 con nhưng em còn trẻ và đầy
hấp dẫn. Dù quen nhau đã 3 năm nhưng chúng tôi chưa ai hỏi nhau về cuộc
sống riêng tư vợ chồng.
Chuyện chỉ bắt đầu từ khi tôi được chuyển về một cơ quan mới thành lập.
Về cơ quan mới tôi chỉ là trưởng phòng. Tôi chẳng có quyền thế gì trong
việc tuyển cán bộ mới nhưng em tin tôi có thể giúp em chuyển về cơ quan
tôi vì tôi là người có uy tín với cơ quan mới. Tôi biết tôi chẳng giúp
được em nên đã nói cho em biết đừng hy vọng để rồi thất vọng. Thời gian
này chúng tôi thân thiết nhau hơn. Trong một lần đi uống cafe em tiết lộ
với tôi rằng: Em đi xem bói, thầy bói bảo tuổi em và tuổi tôi rất hợp
nhau, em nói rằng thầy bảo em có quí nhân phù trợ tuổi này (ý nói tuổi
tôi). Rồi tôi cũng đã đề xuất như ý của chúng tôi bàn bạc, nhưng thất
bại. Tôi rất buồn vì không giúp được gì cho em. Gặp tôi em không tỏ vẻ
thất vọng mà vẫn hy vọng mọi điều kỳ diệu sẽ xảy ra, em sẽ chờ.
Hy vọng để xin vào làm cơ quan nhà nước của em làm cho chúng tôi thông tin trao đổi thường xuyên, những lần gặp nhau cũng thường xuyên. Khi em tiết lộ hoàn cảnh kinh tế khó khăn, chồng đi làm ăn xa hàng trăm cây số, vài tuần mới về một lần, em vất vả, thiếu thốn trăm bề. Nghe em nói tôi rất thương em và trong tôi trào dâng ý nghĩ bù đắp cho em.
Tuy ngoài 50 tuổi nhưng tôi vẫn sung mãn về thể lực, vợ tôi thì đã mãn già, khoản ân ái vợ tôi coi như tra tấn (vợ tôi nói anh làm gì ở ngoài nhưng đừng để bôi xấu em và con). Cái gì đến phải đến, tôi và em hẹn nhau nơi kín đáo để bù đắp cho nhau mỗi tuần. Ở bên nhau 2 chúng tôi mãn nguyện và hạnh phúc. Em nói sinh ra anh là chỉ để cho em thôi, chẳng biết tại sao lại gặp nhau quá muộn. Tôi cũng tự nguyện đỡ đần em về kinh tế tuy không nhiều nhưng đều đặn. Tôi nghĩ tôi yêu em vụng trộm nhưng thật lòng và rất thương em nhưng có lẽ em không như tôi. Nhiều khi tôi tự đặt câu hỏi: Em vì tình yêu, vì sex hay vì kinh tế. Tôi không nhiều tiền, những lần tôi cho tiền em không nhiều nhưng tôi làm em thoả mãn mỗi khi gặp nhau, những lần hẹn gặp em, em không bao giờ từ chối.
Em nói em yêu tôi, còn chồng chỉ là nghĩa vụ vì con cái. Em thường gọi tôi bằng chồng, tôi tin tình yêu là thật. Nếu không có chuyện đùa của tôi có lẽ bây giờ tôi vẫn không biết gì về em.
Lần thứ nhất tôi giả vờ xúc phạm một chút về chồng em, em đã tự ái gọi tôi là đồ tồi. Sau đó một năm tôi được bổ nhiệm phó giám đốc cơ quan, tôi đã xin lỗi và làm lành. Lúc này em vẫn chưa xin được việc.
Chúng tôi lại đến với nhau mặn nồng. Em nói em yêu tôi hơn bao giờ và không có ai thay thế được. Lần này để tin tôi lại thử nói một câu đại loại như lần trước. Em bỏ về và cũng gửi cho tôi một tin nhắn không khác lần trước là mấy. Rồi 6 tháng sau, để giải toả hoài nghi của mình, khi tôi biết em đã xin được việc làm mới, nhân ngày 8/3 năm nay tôi nhắn tin: Để nhớ mãi ngày tháng bên nhau, mừng em xin được việc làm mới, anh muốn tặng em món quà làm kỷ niệm. Em vui vẻ nhận quà và nói lại những câu yêu thương như chưa hề có cuộc chia ly nào.
Hơn một tháng nay nàng lại diễn bài cũ (có cuộc chia ly mới). Cho đến bây giờ chúng tôi chưa liên lạc với nhau, nhưng tôi đã yêu em vì nghĩa vì tình. Nhưng nếu nhờ vật chất mà nối lại tôi e rằng tôi là người bị tổn thương đầu tiên.
|
|
| Ảnh minh họa |
Hy vọng để xin vào làm cơ quan nhà nước của em làm cho chúng tôi thông tin trao đổi thường xuyên, những lần gặp nhau cũng thường xuyên. Khi em tiết lộ hoàn cảnh kinh tế khó khăn, chồng đi làm ăn xa hàng trăm cây số, vài tuần mới về một lần, em vất vả, thiếu thốn trăm bề. Nghe em nói tôi rất thương em và trong tôi trào dâng ý nghĩ bù đắp cho em.
Tuy ngoài 50 tuổi nhưng tôi vẫn sung mãn về thể lực, vợ tôi thì đã mãn già, khoản ân ái vợ tôi coi như tra tấn (vợ tôi nói anh làm gì ở ngoài nhưng đừng để bôi xấu em và con). Cái gì đến phải đến, tôi và em hẹn nhau nơi kín đáo để bù đắp cho nhau mỗi tuần. Ở bên nhau 2 chúng tôi mãn nguyện và hạnh phúc. Em nói sinh ra anh là chỉ để cho em thôi, chẳng biết tại sao lại gặp nhau quá muộn. Tôi cũng tự nguyện đỡ đần em về kinh tế tuy không nhiều nhưng đều đặn. Tôi nghĩ tôi yêu em vụng trộm nhưng thật lòng và rất thương em nhưng có lẽ em không như tôi. Nhiều khi tôi tự đặt câu hỏi: Em vì tình yêu, vì sex hay vì kinh tế. Tôi không nhiều tiền, những lần tôi cho tiền em không nhiều nhưng tôi làm em thoả mãn mỗi khi gặp nhau, những lần hẹn gặp em, em không bao giờ từ chối.
Em nói em yêu tôi, còn chồng chỉ là nghĩa vụ vì con cái. Em thường gọi tôi bằng chồng, tôi tin tình yêu là thật. Nếu không có chuyện đùa của tôi có lẽ bây giờ tôi vẫn không biết gì về em.
Lần thứ nhất tôi giả vờ xúc phạm một chút về chồng em, em đã tự ái gọi tôi là đồ tồi. Sau đó một năm tôi được bổ nhiệm phó giám đốc cơ quan, tôi đã xin lỗi và làm lành. Lúc này em vẫn chưa xin được việc.
Chúng tôi lại đến với nhau mặn nồng. Em nói em yêu tôi hơn bao giờ và không có ai thay thế được. Lần này để tin tôi lại thử nói một câu đại loại như lần trước. Em bỏ về và cũng gửi cho tôi một tin nhắn không khác lần trước là mấy. Rồi 6 tháng sau, để giải toả hoài nghi của mình, khi tôi biết em đã xin được việc làm mới, nhân ngày 8/3 năm nay tôi nhắn tin: Để nhớ mãi ngày tháng bên nhau, mừng em xin được việc làm mới, anh muốn tặng em món quà làm kỷ niệm. Em vui vẻ nhận quà và nói lại những câu yêu thương như chưa hề có cuộc chia ly nào.
Hơn một tháng nay nàng lại diễn bài cũ (có cuộc chia ly mới). Cho đến bây giờ chúng tôi chưa liên lạc với nhau, nhưng tôi đã yêu em vì nghĩa vì tình. Nhưng nếu nhờ vật chất mà nối lại tôi e rằng tôi là người bị tổn thương đầu tiên.
Phụ nữ thích vẻ bề ngoài của đàn ông như thế nào
Hóa ra đàn ông không phải thứ sinh vật duy nhất “yêu bằng mắt”. Phụ nữ cũng rất quan tâm đến ngoại hình của cánh mày râu, và đây là những điểm nàng sẽ để ý nếu tình cờ bắt gặp một chàng trai trên bãi biển.


1. Cánh tay trái cuồn cuộn cơ bắp
… và để ý cả việc ngón tay áp út trên bàn tay trái đã đeo nhẫn hay chưa.
2. Màu da
Phụ nữ đánh giá đàn ông có màu da càng đậm càng chứng tỏ anh ta mạnh khỏe và cơ bắp.
3. Sự góc cạnh
Đàn ông càng gai góc càng khiến phụ nữ thấy cuốn hút hơn, bởi thế đừng chàng nào lo lắng về dáng hình cơ thể thô ráp của mình. Phụ nữ thích bạn đấy.
4. Ngực
Những anh chàng ngực nở săn chắc luôn được phụ nữ đánh giá cao và dành cho nhiều thiện cảm. Họ sẽ liên tưởng bạn thật mạnh mẽ khi ở trên giường.
5. Cách bạn sải bước
Phụ nữ sẽ để ý đến những bước chân của người đàn ông bởi họ thích ngắm nhìn sự tự tin của anh ấy, ngắm nhìn form người anh ấy đủ chuẩn để có thể chạy dọc bờ biển. Và nếu anh ấy để chân trần, trái tim người phụ nữ sẽ rung lên.
6. Đồ bơi
Không phải đồ Speedo nhé! Chỉ cần một chiếc quần mảnh đủ để khoe đường cong bắt đầu từ hông, qua bẹn rồi xuống háng. Mọi phụ nữ đều thừa nhận lúc ấy trông cánh đàn ông cực kỳ nóng bỏng.
7. Bắp chân
… đặc biệt khi chàng đang chơi bóng chuyền, đạp xe hay khi đang quỳ gối còn bàn tay thì mải miết giúp một em bé 5 tuổi xây lâu đài cát.
8. Mức độ hoạt động
Phụ nữ có để ý xem đàn ông thích nằm dài hay hết mình tham gia các hoạt động ngoài trời đấy nhé!
9. Trí tuệ
Tên cuốn sách bạn đang đọc, tên tác giả bạn yêu thích… đó có thể là những điều nàng quan tâm. Và nếu sở thích của bạn trùng với nàng, điều đó thật tuyệt.
10. Phụ kiện
Kính râm + dép xỏ ngón = Lúc nào cũng cuốn hút.
11. Sự dũng cảm
Cô ấy sẽ để ý xem bạn có nhúng ngón chân thử nước trước khi lao mình xuống biển hay không.
12. Đôi mắt
Đôi mắt của nàng cũng đang mở to đằng sau cặp kính râm đấy, như thế biết bạn có đang ngắm nhìn nàng hay không.
13. Cái bụng bia
Bụng nhỏ thì không tồi chút nào. Bụng hơi có chút mỡ thừa nhô ra khỏi mép quần cũng tha thứ được. Miễn bạn đừng có vác cái bụng tướng như thể tố cáo mình luôn uống cả két bia.
Tôi đã yêu ha người đàn ông
Có lẽ giờ này anh đang chìm sâu vào trong giấc ngủ cùng mái ấm gia đình, điều khiến em cảm thấy mình ghen tỵ lạ thường.
Em người con gái đến sau tất cả, không có nghĩa lý gì để em có thể ghen, vậy mà…
Anh!
Một con người như bao người khác nhưng bỗng nhiên anh cho em tất cả. Niềm thương yêu và một hạnh phúc mong manh. Dẫu biết tất cả chỉ là điều sai trái nhưng em tìm thấy nơi anh một trái tim làm em đắm say.
Em!
Một người chỉ là người đàn bà bình thường như bao người khác nhưng dẫu là thế, em vẫn không thể giữ được lẽ thường ấy. Em đã có một mái ấm gia đình, cũng giống như anh, có một mái ấm gia đình và hạnh phúc. Vậy mà em lại yêu người có vợ.
Cuộc đời em dường như là chuỗi ngày đầy nước mắt và em đã gặp anh, người đàn ông cho em niềm an ủi, sự cảm thông và tình yêu mà em chưa bao giờ có. Không biết rằng định mệnh thật trớ trêu hay ông trời sắp đặt để em gặp anh và yêu anh. Từ lúc nào em không hề biết rõ. Để rồi mong anh đến từng phút giây.

Từ lúc nào em không hề biết rõ. Để rồi mong anh đến từng phút giây.
(ảnh minh họa) Anh thương! Dù em biết gặp anh về rồi càng nhớ anh hơn nhưng em không thể dặn lòng mình cố quên đi để rồi vẫn nhớ.
Em không hiểu tại sao lòng mình và tim em luôn hướng về anh. Em không thể biết được tình yêu này liệu sẽ đi về đâu, một tình yêu giữa hai con người đã có hạnh phúc riêng của mình. Anh từng nói: có thể rằng đây là tình yêu sét đánh, nó nhanh đến nhưng em sợ rằng rồi nó cũng chóng qua đi. Em tự hỏi lòng mình, liệu mình có nên thế khi mỗi người mỗi khoảng trời riêng biệt.
Tự dặn lòng mình cố quên để bước tiếp nhưng những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi và đắm say khi em được ở bên anh, em cảm thấy mình thật nhỏ bé. Em được yêu thương, được vỗ về để rồi khi quay về với cuộc sống hiện thực của mình, em ngỡ ngàng đến hụt hẫng. Bên em là người chồng mà em ngày đêm đầu gối tay kề, người chồng mà em đã từng yêu tha thiết và bây giờ em vẫn yêu, người chồng đã làm con tim em tan nát và tổn thương biết chừng nào. Em tự hỏi, tự trách mình thật tệ bạc. Dù anh ấy có lỗi lầm, dù anh ấy có ngang trái nhưng anh ấy vẫn là người chồng của em.
Và bây giờ em lại đứng trước anh, một người đàn ông mà em yêu trong tuyệt vọng, và nhìn anh em chỉ ước một điều, ước em được gặp anh sớm hơn, và có lẽ giờ em không cần phải viết những dòng thư này. Yêu người có gia đình thật khổ phải không anh?

Và bây giờ em lại đứng trước anh, một người đàn ông mà em yêu trong tuyệt vọng, và nhìn anh em chỉ ước một điều, ước em được gặp anh sớm hơn. (ảnh minh họa) Em yêu hai người đàn ông, liệu rằng em có quá ích kỷ khi vẫn muốn giữ cả hai bên mình, cả anh và anh ấy. Nhưng biết làm sao được em vẫn yêu chồng và cả yêu anh, yêu con người mà em không bao giờ dám nghĩ rằng anh sẽ mãi ở bên em.
Thật là trớ trêu khi tình yêu của em nơi anh ngày một lớn. Gặp anh và nhớ anh ngay cả khi bên anh, và khi em về với căn nhà bé nhỏ của mình với mái ấm của mình, em vẫn nhớ anh. Mong anh hàng ngày, mong những dòng tin nhắn của anh và cả khi ngủ em vãn mơ về anh.
Em sợ một ngày nào đó sự ích kỷ của em vô tình làm tan nát những khoảng trời riêng bé nhé, sợ một ngày rằng anh giống như tia sét đó, vút đến rồi vụt đi. Em thấy rằng hạnh phúc thật mong manh.
Anh!
Một con người như bao người khác nhưng bỗng nhiên anh cho em tất cả. Niềm thương yêu và một hạnh phúc mong manh. Dẫu biết tất cả chỉ là điều sai trái nhưng em tìm thấy nơi anh một trái tim làm em đắm say.
Em!
Một người chỉ là người đàn bà bình thường như bao người khác nhưng dẫu là thế, em vẫn không thể giữ được lẽ thường ấy. Em đã có một mái ấm gia đình, cũng giống như anh, có một mái ấm gia đình và hạnh phúc. Vậy mà em lại yêu người có vợ.
Cuộc đời em dường như là chuỗi ngày đầy nước mắt và em đã gặp anh, người đàn ông cho em niềm an ủi, sự cảm thông và tình yêu mà em chưa bao giờ có. Không biết rằng định mệnh thật trớ trêu hay ông trời sắp đặt để em gặp anh và yêu anh. Từ lúc nào em không hề biết rõ. Để rồi mong anh đến từng phút giây.

Từ lúc nào em không hề biết rõ. Để rồi mong anh đến từng phút giây.
(ảnh minh họa) Anh thương! Dù em biết gặp anh về rồi càng nhớ anh hơn nhưng em không thể dặn lòng mình cố quên đi để rồi vẫn nhớ.
Em không hiểu tại sao lòng mình và tim em luôn hướng về anh. Em không thể biết được tình yêu này liệu sẽ đi về đâu, một tình yêu giữa hai con người đã có hạnh phúc riêng của mình. Anh từng nói: có thể rằng đây là tình yêu sét đánh, nó nhanh đến nhưng em sợ rằng rồi nó cũng chóng qua đi. Em tự hỏi lòng mình, liệu mình có nên thế khi mỗi người mỗi khoảng trời riêng biệt.
Tự dặn lòng mình cố quên để bước tiếp nhưng những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi và đắm say khi em được ở bên anh, em cảm thấy mình thật nhỏ bé. Em được yêu thương, được vỗ về để rồi khi quay về với cuộc sống hiện thực của mình, em ngỡ ngàng đến hụt hẫng. Bên em là người chồng mà em ngày đêm đầu gối tay kề, người chồng mà em đã từng yêu tha thiết và bây giờ em vẫn yêu, người chồng đã làm con tim em tan nát và tổn thương biết chừng nào. Em tự hỏi, tự trách mình thật tệ bạc. Dù anh ấy có lỗi lầm, dù anh ấy có ngang trái nhưng anh ấy vẫn là người chồng của em.
Và bây giờ em lại đứng trước anh, một người đàn ông mà em yêu trong tuyệt vọng, và nhìn anh em chỉ ước một điều, ước em được gặp anh sớm hơn, và có lẽ giờ em không cần phải viết những dòng thư này. Yêu người có gia đình thật khổ phải không anh?

Và bây giờ em lại đứng trước anh, một người đàn ông mà em yêu trong tuyệt vọng, và nhìn anh em chỉ ước một điều, ước em được gặp anh sớm hơn. (ảnh minh họa) Em yêu hai người đàn ông, liệu rằng em có quá ích kỷ khi vẫn muốn giữ cả hai bên mình, cả anh và anh ấy. Nhưng biết làm sao được em vẫn yêu chồng và cả yêu anh, yêu con người mà em không bao giờ dám nghĩ rằng anh sẽ mãi ở bên em.
Thật là trớ trêu khi tình yêu của em nơi anh ngày một lớn. Gặp anh và nhớ anh ngay cả khi bên anh, và khi em về với căn nhà bé nhỏ của mình với mái ấm của mình, em vẫn nhớ anh. Mong anh hàng ngày, mong những dòng tin nhắn của anh và cả khi ngủ em vãn mơ về anh.
Em sợ một ngày nào đó sự ích kỷ của em vô tình làm tan nát những khoảng trời riêng bé nhé, sợ một ngày rằng anh giống như tia sét đó, vút đến rồi vụt đi. Em thấy rằng hạnh phúc thật mong manh.
Anh ấy chỉ yêu mà không cưới
Anh vội vàng bắt xe xuống thăm tôi, và tôi lại ngoan ngoãn theo anh vào nhà nghỉ.
Tôi năm nay 26 tuổi, hiện đang làm kế toán của một trường tiểu học. Cách đây 4 năm, khi tôi đang học cao đẳng năm thứ 2, tôi đã yêu một chàng trai học cùng khóa. Trước đó chúng tôi là bạn với nhau nên cả hai đứa đều rất hiểu nhau… rồi qua những lần đi chơi, chúng tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm và chính thức yêu nhau. Tình yêu của chúng tôi đã trải qua những ngày tháng rất hạnh phúc, dù cũng có những lúc giận hờn vu vơ nhưng anh đều chủ động làm lành.
Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi đã quan hệ với nhau rất nhiều lần. Những lần ân ái đó khiến cả hai chúng tôi đều rất thỏa mãn… nói chung là chúng tôi khá hợp nhau về chuyện ấy. Suốt 2 năm yêu nhau, tôi không về nhà người yêu lần nào vì tôi nghe anh kể, mẹ của anh rất khó tính. Thêm một lý do khiến tôi không dám về, vì tôi là một người con gái không xinh đẹp, cũng không khéo léo về mọi mặt. Tính tôi thẳng thắn nên khi thấy điều gì không vừa lòng là tôi thường nói thẳng luôn,. vì thế tôi rất sợ về nhà anh, dù anh đã mời về nhà rất nhiều lần.
Ngày ra trường, hai chúng tôi đã khóc rất nhiều khi phải xa nhau. Mặc dù trước khi bắt đầu yêu nhau, anh đã nói rằng, “Chúng ta quá xa nhau về khoảng cách địa lý nên chúng mình chỉ yêu nhau đến khi ra trường thì chia tay!”. Dù biết trước được kết quả này nhưng sao đến khi mọi chuyện diễn ra, tôi vẫn không thể chấp nhận được nó.

Chúng tôi đã có một tình yêu sinh viên rất đẹp (Ảnh minh họa)
Ra trường, tôi về nhà và xin được việc ngay, còn anh tiếp tục học liên thông đại học. Mới đầu, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau và thỉnh thoảng chúng tôi vẫn dành thời gian để được gặp gỡ nhau. Từ ngày ra trường đến giờ, chúng tôi không một ai nói lời chia tay nên cả hai ngầm hiểu, chúng tôi vẫn đang là “một nửa” của nhau. Cũng có lần tôi đề cập đến chuyện kết hôn nhưng anh nói rằng, “Anh đang phải đi học, vẫn phải nhờ bố mẹ chu cấp nên anh chưa dám nghĩ đến chuyện kết hôn”. Và sau hơn một năm xa cách, tôi đề nghị chia tay vì lý do “Không thể đến được với nhau thì không nên yêu nhau nữa”.
Khi nghe tôi nói vậy, anh đã thật sự sốc và vội vàng bắt xe lên chỗ tôi làm việc. Lần gặp đó, chúng tôi lại kéo nhau ra nhà nghỉ, lại quan hệ với nhau như những lần gặp gỡ trước. Thế nhưng, tôi đã rất bất ngờ khi anh không cho ra ngoài như những trước đây mà anh “Muốn có thai để gia đình anh không thể ngăn cản”.
Tôi đã rất tức giận vì điều đó… vì tôi là một người con gái rất sĩ diện, tôi không thể mang thai khi chưa kết hôn, như thế tôi sợ bố mẹ tôi sẽ bị làng xóm, họ hàng chê cười. Không những thế, đồng nghiệp của tôi sẽ nói này nói nọ, phụ huynh, học sinh cũng đánh giá tôi là một người không tốt. Chính vì lẽ đó nên ngay hôm ấy, tôi đã bắt anh phải đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho tôi uống.
Sau lần đó, tôi đã chủ động nói lời chia tay anh. Dù anh có gọi điện, nhắn tin van xin tôi tha thứ nhưng tôi vẫn không chấp nhận. Đã bao ần anh đòi lên thăm tôi nhưng tôi cũng đều từ chối hết.
Đã rất nhiều lần tôi ngỏ ý muốn được kết hôn nhưng anh vẫn không đồng ý với nhiều lý do, nào là “Xa nhau quá”; “Chưa có công việc”; “Gia đình không có điều kiện”… Tôi không hiểu được tại sao anh không thể lấy tôi trong khi anh vẫn không muốn rời xa tôi?
Từ ngày chúng tôi xa nhau đến bây giờ đã hơn một năm nhưng tôi vẫn không thể nào quên được anh. Hiện giờ chúng tôi vẫn thường xuyên gọi điện, nhắn tin cho nhau, anh vẫn đòi lên thăm tôi vào những ngày cuối tuần… mặc dù rất muốn gặp anh nhưng lúc nào tôi cũng giả vờ cau có và lấy lý do “em bận” đề từ chối.
Các bạn ạ! Tôi không biết bây giờ mình phải làm sao nữa? Thật lòng tôi rất yêu anh, muốn được chung sống với anh… nhưng bao nhiêu lần tôi muốn kết hôn thì anh đều tìm ra lý do để hoãn lại (hoặc cũng có thể từ chối). Con gái có thì, bố mẹ tôi suốt ngày giục lấy chồng trong khi đó người yêu thì ở xa, suốt ngày lưỡng lự như thế thì làm sao tôi có thể an tâm và chấp nhận được?
Theo các bạn, tôi phải làm thế nào để giải quyết chuyện tình yêu của mình? Mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên!
Chuyện tình vượt nghìn trùng xa cách Việt - Triều
(Dân trí) - Trái tim đã "cảm" cô gái Triều Tiên
ngay từ thoáng nhìn đầu tiên, nhưng phải đợi 30 năm sau khi rời nước
này, người đàn ông Việt Nam mới cưới được người mình yêu. Câu chuyện
vượt nghìn trùng xa cách, trắc trở của họ chỉ có thể cắt nghĩa được bằng
tình yêu.

Khi
gặp Ri Yong-hui vào năm 1971, ông Phạm Ngọc Cảnh là một chàng sinh viên
hóa trẻ Việt Nam tới Triều Tiên học tập. Chàng sinh viên đã “phải lòng”
ngay người con gái đó khi thoáng nhìn thấy cô đi qua cửa của phòng thí
nghiệm ở Hambung. Ông nhớ lại: “Ý nghĩ đầu tiên của tôi là giá như cô ấy
có thể là vợ mình”.

Năm
1973, ông rời Triều Tiên và đã viết thư cho cô Ri Yong-hui trong suốt
30 năm sau đó. Song do Triều Tiên cấm người trong nước liên hệ với người
nước ngoài, nên ông Cảnh đã phải “ngược xuôi” để được gặp lại người con
gái ông yêu. Có lúc, ông đã mang cả thảy 40 bức thư tình ông viết trong
suốt 20 năm tới sứ quán Triều Tiên tại Việt Nam để nhờ giúp đỡ.

Khi
làm phiên dịch cho các đội tuyển thể thao, ông đã được trở lại thăm
Triều Tiên rất nhiều lần. Nhưng ông nghe nói cô Ri, làm việc ở một nhà
máy phân bón, hình như đã lấy chồng hoặc không còn sống. Song ông vẫn
không tin là ông đã mất người mình yêu. Lá thư cuối cùng của cô Ri gửi
tới ông là vào năm 1992, trong đó cô nhắc ông rằng mặc dù họ đã có tuổi
nhưng tình yêu giữa họ luôn trẻ mãi.

Năm
2001, khi nghe tin một phái đoàn chính trị Việt Nam tới thăm Bình
Nhưỡng, ông Cảnh đã viết thư cho Chủ tịch nước và Bộ trưởng Ngoại giao.
Trong vòng vài tháng, ông nhận được câu trả lời mà ông đã chờ đợi suốt
30 năm, đó là được giới chức Triều Tiên cho phép cưới cô Ri.

Đám
cưới của họ đã được tổ chức ở Hà Nội vào năm 2002, với sự tham dự của
700 khách. Nhiều người đã rơi nước mắt khi nghe câu chuyện tình vượt
nghìn trùng xa cách của họ cuối cùng đã có một kết cục tốt đẹp.

Giờ khi đã ở trong độ tuổi 60, ông Cảnh và vợ sống trong căn hộ khiêm tốn ở Hà Nội.

Và người ta có thể thấy ông chở bà bằng xe máy đi khắp phố phường…

…hay hai người nắm tay nhau tản bộ.

Theo Vũ Quý
Theo BBC
Tags:
Tin Nổi Bật
,
Tình Yêu
Đã 27 tuổi phụ nữ có nên chủ động không
Có phải khi con gái yêu thì sẽ không còn là mình? Và con gái đã 27 tuổi yêu thì có cần kiềm chế trong tình yêu?
Mình năm nay 27 tuổi, còn anh ấy 28 tuổi. Tụi mình làm chung công ty và bắt đầu thân thiết hơn với nhau cách đây một năm.
Mặc dù công việc 2 đứa mình không có liên quan, mình và anh không làm chung bộ phận với nhau, mình làm trên văn phòng, còn anh làm ở nhà máy nhưng chẳng hiểu sao anh hay nhờ vả mình làm vài việc cho anh ấy như: mượn máy vi tính mình để chép USB, hỏi mình về ngày nghỉ lễ tết của công ty... Mình không biết anh làm vậy là để có cơ hội tiếp xúc mình nhiều hơn hay chỉ đơn thuần là nhờ vả thôi nữa.

Có 1 lần anh nhờ mình dịch tiếng việt giùm 2 từ "Miss you" vì anh nói có thằng bạn hỏi anh mà anh không biết dịch nghĩa ra sao. Lý do là vì mình học ngoại ngữ cũng khá nên anh nhờ mình dịch. Còn mình thì nghĩ 2 từ này đơn giản vậy, chẳng lẽ anh không biết, dù sao anh cũng học đại học mà.
Khi tan ca, nếu thấy mình chạy xe đằng trước thì chạy theo để nói chuyện. Hôm tết vừa rồi, anh phải về quê nên tụi mình không gặp nhau trong 1 tuần. Lúc đó tụi mình có nhắn tin qua lại, anh có nói "nhớ em quá", nhưng vì tin nhắn không có dấu nên mình sợ mình đọc nhầm thì quê lắm. Mình đã nói mình không hiểu anh muốn nói gì anh giải thích rõ hơn nhưng anh nói để hôm khác gặp anh nói cụ thể hơn.
Có khi nửa đêm anh nháy máy cho mình chỉ để kiểm tra coi mình có ngủ chưa. Khi mình nhắn tin chuyện gì đó như một lời khuyên hoặc một lời dặn dò, cuối mỗi tin mình điều nói "Em nhắc anh vậy thui, vì sợ anh lu bù không chú tâm công việc, có vậy thôi à nên anh khỏi cần nhắn tin lại", vậy mà anh vẫn nhắn lại.

Nhưng vào những ngày quan trọng như sinh nhật mình, 14/2 hoặc 8/3 anh lại không có một lời hỏi han mình gì hết. Lúc đầu mình nghĩ do anh bận. Sau này mình biết vào dịp 14/2 hoặc 8/3 anh đi nhậu với bạn bè chứ không có bận gì hết. Mọi hành động của anh làm mình lẫn lộn và khó nắm bắt quá. Lúc thì quan tâm lúc lại không, 2 hành động đó cứ diễn ra xen kẽ như thế nên mình thấy khó hiểu lắm và không xác định được tình cảm anh.
Bạn bè mình cũng khuyên mình nên bật đèn xanh. Mình cũng làm theo. Mình có nhắn tin cho anh và gần đây lượng tin nhắn ngày càng thường xuyên hơn, nhưng nội dung trong tin nhắn không nói mình thích anh, chỉ là những câu chọc ghẹo về kiểu tóc mới, về cô gái làm chung phòng anh, về biệt danh mới của anh. Những lần nhắn tin như vậy, nếu trùng vào dịp anh đang nhậu, đang đi chơi thì mình luôn là người chủ động nói "stop" trước vì mình nói mình sợ cản trở cuộc vui của anh. Nhưng anh vẫn tiếp tục nhắn lại dù mình đã nói "thui anh nhậu đi không nhắn tin nữa...".
Những hành động đó của anh làm mình nghĩ anh có cảm tình với mình. Nhưng một tháng trở lại đây mình thấy anh có biểu hiện lạ. Mình không còn thấy anh là người chủ động nhắn tin mình nữa. Khi nào mình nhắn thì anh mới nhắn lại, nhưng tin nhắn thường ngắn ngủn. Và gần đây có vài lần anh không nhắn lại luôn mặc dù hôm sau anh gặp mình vẫn nói chuyện cười nói bình thường. Thoạt đầu mình nghĩ, chắc anh bận quá, mệt rùi nên không nhắn mình nữa (vì do sản xuất tăng anh làm 1 ngày tới 12 tiếng) nên mình không nên khắt khe, khó chịu khi anh không trả lời tin nhắn mình.

Nhưng vừa rùi lại thêm một chuyện xảy ra. Mình phone anh thì biết anh đang trên đường về quê. Anh bảo máy sắp hết pin nên khi nào anh về đến quê anh sẽ gọi lại. Thế là mình chờ để kiểm tra xem anh có thực hiện lời anh nói không. Nhưng rồi mình bỏ ý định đó vì lúc trước cũng có vài lần anh nói sẽ gọi lại và anh đã thực hiện nên mình nghĩ lần này mình không cần kiểm tra thêm.
Một lúc sau mình có nhắn tin nói "Lúc nãy em gọi anh chỉ để tám thôi không chuyện gì quan trọng, nên thôi anh khỏi gọi lại em làm gì. Lâu lâu anh mới có dịp về quê hãy dành thời gian đó cho gia đình. Cho em gởi lời thăm ba má anh nha..." . Nhưng đã 3 ngày trôi qua, anh về quê chơi, chắc chắn cũng có khoảng thời gian rảnh vậy mà anh không hề nhắn lại gì hết. Nếu là 1 người bạn bình thường, mình cũng sẽ nhắn lại 1 câu cám ơn hoặc 1 câu "ừ, vậy gặp lại sau" khi có 1 người gửi lời thăm ba mẹ mình mà, đằng này anh im lặng luôn.
Mình nghỉ chắc anh đã thay đổi. Có thể lúc trước anh thích mình thiệt nhưng giờ anh biết mình cũng thích anh nên anh cảm thấy nhàm chán, hoặc giờ anh đã tìm thấy một cô gái khác thú vị hơn mình nhiều nên anh mới có biểu hiện vậy. Và mình đã quyết định "tạo một khoảng lặng" và không liên lạc anh nữa xem anh biểu hiện ra sao. Con trai mà khi thích ai thì không dễ dàng bỏ qua đâu. Còn nếu họ không biểu hiện gì sau thời gian mình im lặng tức họ không còn lưu luyến gì thì mình cũng có níu kéo cũng không được gì, chỉ gây thêm tổn thương cho bản thân.

Nếu anh chủ động liên lạc lại với mình thì bước tiếp theo mình nên làm gì để anh không cảm thấy mình dễ bị dụ quá? Mình không phải muốn làm "giá" nhưng người ta nói bản tính đàn ông thích chinh phục, cái gì càng khó đạt được thì càng khao khát. Mình không muốn anh nhàm chán mình nhanh chóng, để rồi sau đó đi tìm cái mới lạ ở cô gái khác. Mong các bạn đóng góp ý kiến cho trường hợp của mình với nhé!
Mặc dù công việc 2 đứa mình không có liên quan, mình và anh không làm chung bộ phận với nhau, mình làm trên văn phòng, còn anh làm ở nhà máy nhưng chẳng hiểu sao anh hay nhờ vả mình làm vài việc cho anh ấy như: mượn máy vi tính mình để chép USB, hỏi mình về ngày nghỉ lễ tết của công ty... Mình không biết anh làm vậy là để có cơ hội tiếp xúc mình nhiều hơn hay chỉ đơn thuần là nhờ vả thôi nữa.

Có 1 lần anh nhờ mình dịch tiếng việt giùm 2 từ "Miss you" vì anh nói có thằng bạn hỏi anh mà anh không biết dịch nghĩa ra sao. Lý do là vì mình học ngoại ngữ cũng khá nên anh nhờ mình dịch. Còn mình thì nghĩ 2 từ này đơn giản vậy, chẳng lẽ anh không biết, dù sao anh cũng học đại học mà.
Khi tan ca, nếu thấy mình chạy xe đằng trước thì chạy theo để nói chuyện. Hôm tết vừa rồi, anh phải về quê nên tụi mình không gặp nhau trong 1 tuần. Lúc đó tụi mình có nhắn tin qua lại, anh có nói "nhớ em quá", nhưng vì tin nhắn không có dấu nên mình sợ mình đọc nhầm thì quê lắm. Mình đã nói mình không hiểu anh muốn nói gì anh giải thích rõ hơn nhưng anh nói để hôm khác gặp anh nói cụ thể hơn.
Có khi nửa đêm anh nháy máy cho mình chỉ để kiểm tra coi mình có ngủ chưa. Khi mình nhắn tin chuyện gì đó như một lời khuyên hoặc một lời dặn dò, cuối mỗi tin mình điều nói "Em nhắc anh vậy thui, vì sợ anh lu bù không chú tâm công việc, có vậy thôi à nên anh khỏi cần nhắn tin lại", vậy mà anh vẫn nhắn lại.

Nhưng vào những ngày quan trọng như sinh nhật mình, 14/2 hoặc 8/3 anh lại không có một lời hỏi han mình gì hết. Lúc đầu mình nghĩ do anh bận. Sau này mình biết vào dịp 14/2 hoặc 8/3 anh đi nhậu với bạn bè chứ không có bận gì hết. Mọi hành động của anh làm mình lẫn lộn và khó nắm bắt quá. Lúc thì quan tâm lúc lại không, 2 hành động đó cứ diễn ra xen kẽ như thế nên mình thấy khó hiểu lắm và không xác định được tình cảm anh.
Bạn bè mình cũng khuyên mình nên bật đèn xanh. Mình cũng làm theo. Mình có nhắn tin cho anh và gần đây lượng tin nhắn ngày càng thường xuyên hơn, nhưng nội dung trong tin nhắn không nói mình thích anh, chỉ là những câu chọc ghẹo về kiểu tóc mới, về cô gái làm chung phòng anh, về biệt danh mới của anh. Những lần nhắn tin như vậy, nếu trùng vào dịp anh đang nhậu, đang đi chơi thì mình luôn là người chủ động nói "stop" trước vì mình nói mình sợ cản trở cuộc vui của anh. Nhưng anh vẫn tiếp tục nhắn lại dù mình đã nói "thui anh nhậu đi không nhắn tin nữa...".
Những hành động đó của anh làm mình nghĩ anh có cảm tình với mình. Nhưng một tháng trở lại đây mình thấy anh có biểu hiện lạ. Mình không còn thấy anh là người chủ động nhắn tin mình nữa. Khi nào mình nhắn thì anh mới nhắn lại, nhưng tin nhắn thường ngắn ngủn. Và gần đây có vài lần anh không nhắn lại luôn mặc dù hôm sau anh gặp mình vẫn nói chuyện cười nói bình thường. Thoạt đầu mình nghĩ, chắc anh bận quá, mệt rùi nên không nhắn mình nữa (vì do sản xuất tăng anh làm 1 ngày tới 12 tiếng) nên mình không nên khắt khe, khó chịu khi anh không trả lời tin nhắn mình.

Nhưng vừa rùi lại thêm một chuyện xảy ra. Mình phone anh thì biết anh đang trên đường về quê. Anh bảo máy sắp hết pin nên khi nào anh về đến quê anh sẽ gọi lại. Thế là mình chờ để kiểm tra xem anh có thực hiện lời anh nói không. Nhưng rồi mình bỏ ý định đó vì lúc trước cũng có vài lần anh nói sẽ gọi lại và anh đã thực hiện nên mình nghĩ lần này mình không cần kiểm tra thêm.
Một lúc sau mình có nhắn tin nói "Lúc nãy em gọi anh chỉ để tám thôi không chuyện gì quan trọng, nên thôi anh khỏi gọi lại em làm gì. Lâu lâu anh mới có dịp về quê hãy dành thời gian đó cho gia đình. Cho em gởi lời thăm ba má anh nha..." . Nhưng đã 3 ngày trôi qua, anh về quê chơi, chắc chắn cũng có khoảng thời gian rảnh vậy mà anh không hề nhắn lại gì hết. Nếu là 1 người bạn bình thường, mình cũng sẽ nhắn lại 1 câu cám ơn hoặc 1 câu "ừ, vậy gặp lại sau" khi có 1 người gửi lời thăm ba mẹ mình mà, đằng này anh im lặng luôn.
Mình nghỉ chắc anh đã thay đổi. Có thể lúc trước anh thích mình thiệt nhưng giờ anh biết mình cũng thích anh nên anh cảm thấy nhàm chán, hoặc giờ anh đã tìm thấy một cô gái khác thú vị hơn mình nhiều nên anh mới có biểu hiện vậy. Và mình đã quyết định "tạo một khoảng lặng" và không liên lạc anh nữa xem anh biểu hiện ra sao. Con trai mà khi thích ai thì không dễ dàng bỏ qua đâu. Còn nếu họ không biểu hiện gì sau thời gian mình im lặng tức họ không còn lưu luyến gì thì mình cũng có níu kéo cũng không được gì, chỉ gây thêm tổn thương cho bản thân.

Nếu anh chủ động liên lạc lại với mình thì bước tiếp theo mình nên làm gì để anh không cảm thấy mình dễ bị dụ quá? Mình không phải muốn làm "giá" nhưng người ta nói bản tính đàn ông thích chinh phục, cái gì càng khó đạt được thì càng khao khát. Mình không muốn anh nhàm chán mình nhanh chóng, để rồi sau đó đi tìm cái mới lạ ở cô gái khác. Mong các bạn đóng góp ý kiến cho trường hợp của mình với nhé!
Tags:
Tin Nổi Bật
,
Tình Yêu
Làm đàn ông độc thân thật tuyệt
![]() |
| Ảnh: theodausao.com. |
Phim ảnh, quảng cáo khiến đàn ông tin rằng phải có vợ mới hạnh phúc. Vì thế, chàng độc thân thường tủi thân mà không biết rằng mỗi thứ có cái sướng của nó. Cuộc sống độc thân có nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ tới khi ‘đeo gông vào cổ’ rồi, đàn ông mới nhận ra.
Không phải nghe cằn nhằn
Bạn đã bao giờ chịu cảnh người yêu cáu tiết và "đàn áp" mình chẳng vì lý do gì? Độc thân sẽ không phải làm bia bắn cho những cảm xúc không lý giải nổi của phụ nữ. Độc thân đồng nghĩa với bình yên và không phải nghe phụ nữ cằn nhằn. Nếu bạn thức dậy trên ghế sô-fa, đó là bởi bạn muốn ngủ ở đó.
Có thể sân siu về cân nặng
Thời gian ở phòng tập thể hình, bạn có thể thả lỏng bản thân và vui vẻ bên bạn bè. Không yêu đương, bạn có thể xuề xòa với bản thân một chút. Đi uống bia và mặc chiếc áo phông sờn vải, chiếc quần sóc có mấy lỗ thủng nhỏ. Nhếch nhác, lười biếng một tí khiến ta thoải mái. Nhưng đừng quá bệ rạc đến nỗi không thể lấy lại phong độ kịp thời khi gặp người ưng ý.
Tận hưởng tự do
Thời gian rảnh bạn có thể tận hưởng cảm giác thú vị khi ở một mình, cũng có thể dùng để nâng cấp bản thân. Độc thân buộc bạn phải tự làm những việc như nấu ăn, giặt ủi, dọn phòng... Thành thạo việc nhà khiến bạn thêm hoàn hảo và mẫu mực – điều này sẽ nâng cấp hình ảnh của bạn muốn chinh phục ai đó. Tâm thế thư thái, dáng vẻ ung dung, người đàn ông biết trân trọng phút giây tự do sẽ khiến phụ nữ… thèm vì họ biết bạn không túng thiếu tình cảm, bạn có cuộc sống riêng và không dính chặt lấy đàn bà.
Tự quản lý tài chính
Khi yêu đương, bạn sẽ phải dùng tiền lương để trang trải ‘tình phí’. Độc thân cho bạn toàn quyền quyết định tài chính của mình, bạn không phải lo lắng về những món quà đắt tiền cho người yêu. Tuy vậy, độc thân không có nghĩa là tiết kiệm – ngược lại, bạn có thể tiêu nhiều vào tiệc tùng, nhậu nhoẹt, quần áo, v.v… Nhưng ít nhất bạn có thể dùng tiền vào việc mình thích.
Thời gian cho bản thân
Độc thân và bạn có thể làm gì mình muốn. Chơi thể thao. Tập thể hình. Tham gia một lớp học. Nằm dài ở nhà xem phim. Ai có thể ngăn bạn? Thời gian đáng lẽ phải chạy theo và chiều bạn gái, bạn có thể đi chơi với bạn bè. Sao lãng bạn bè chính là hi sinh lớn nhất khi đàn ông yêu, vì vậy hãy ở bên cạnh họ khi đang còn độc thân.
Không phải chịu đựng ai
Bạn khó chịu khi cô ấy lấy dao cạo râu để tẩy lông, bày nến thơm đầy phòng… Độc thân và bạn sẽ không phải chịu đựng những thói quen đó nữa. Bạn có thể ngủ yên bình đến trưa mà không bị dựng dậy, nhà cửa bừa bãi cũng chẳng sao. Bạn chỉ phải quan tâm đến bản thân. Sự kiên nhẫn của bạn cũng cần được nghỉ ngơi, hãy sống thoải mái một thời gian.
Sống ngẫu hứng
Độc thân và bạn không phải tuân theo bất cứ lịch trình nhàm chán nào. Hãy sống liều lĩnh, táo bạo khi bạn có thể. Bạn bè gọi đi câu cá? Đi ngay thôi còn chần chừ gì nữa. Tiệc tùng và làm quen với những cô gái trẻ thật tuyệt vời. Bạn có thể làm những việc phi thường mà chẳng cần nhìn trước ngó sau. Đó chính là tự do.
Tập trung vào công việc
Cuộc sống là trò chơi tung hứng mà bạn phải giữ cho mọi thứ không bị trật khỏi vòng quay và rơi xuống đất, bạn phải dành sự quan tâm xứng đáng cho từng thứ. Nhưng nếu bạn để một thứ rơi xuống, bạn có thể tập trung sức lực hơn vào những gì còn lại. Nếu thiếu đi tình yêu, bạn sẽ có nhiều thời gian để cống hiến cho công việc. Bạn có thể đầu tư thời gian, công sức cho sự nghiệp. Và bạn sẽ không phải lo bố trí thời gian làm việc, thời gian đi chơi với người yêu nữa, bạn đang độc thân và tràn đầy sinh lực.
Là ông chủ của chính mình
Yêu đồng nghĩa với hai bên cùng thỏa hiệp. Đôi lúc phải hy sinh những sở thích cá nhân để chiều lòng người yêu. Vì vậy, trong thời gian độc thân, hãy quan tâm tới bản thân. Đôi khi, sống ích kỷ cũng giúp xoa dịu tâm hồn. Độc thân và bạn không còn phải vắt óc trả lời những câu chất vấn. Đi chơi khuya? Hương nước hoa lạ vương trên áo? Giờ thì ai có thể kiểm soát bạn?
Tán tỉnh các cô gái
Không có gì tệ hơn việc luôn có người theo sát khiến bạn không thể nhìn ngắm và làm quen những phụ nữ xinh đẹp, hấp dẫn. Độc thân cho bạn toàn quyền tự do tán tỉnh bất cứ ai bạn muốn, bất cứ khi nào bạn thích. Độc thân cho bạn cơ hội chơi tẹt ga trước khi chính thức thuộc về một người phụ nữ. Khi bạn còn chưa bị ràng buộc, hãy tranh thủ tận hưởng.
Độc thân cũng không tệ
Mọi thứ đều có mặt tốt; bạn phải học cách tìm ra mặt tích cực của vấn đề. Xã hội đặt nhiều áp lực và quan trọng hóa việc phải tìm được một người bạn đời. Nhưng đừng tạo áp lực cho mình, việc gì đến sẽ đến, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Hãy tận hưởng niềm vui là một người đàn ông tự do.
Tags:
Tin Nổi Bật
,
Tình Yêu
Mới quen bạn gái đã rủ lên giường
Lúc đầu tớ cũng tưởng là mình tưởng bở, nhưng tất cả những thái độ, hành động của em ấy, theo tớ hiểu, đều ám chỉ đến ý muốn vào… nhà nghỉ!
Tớ mới quen một em gái, bề ngoài cũng khá là xinh. Năm nay em ý mới học lớp 10 nhưng nhìn thì có vẻ già dặn, “lớn” trước tuổi. Ở trường của em ý thì hầu như nữ sinh nào cũng thế, lớn hơn tuổi, biết ăn mặc, chải chuốt tóc tai và có đặc điểm là… yêu rất sớm. Bọn con trai lớp tớ cũng đã quen và yêu vài cô bên đấy vì nữ sinh trường P nổi tiếng xinh mà.
Hai đứa cứ nhắn tin qua lại, rồi cho nhau nick chat và Facebook. Tớ thấy em ý khá là tự tin, không hề ngại ngùng hay nhút nhát gì cả. Tớ cũng thích những cô nàng nhí nhảnh chứ không thích con gái ít nói quá. Tớ nghĩ nếu qua thời gian cưa cẩm mà “ok” thì sẽ tỏ tình với H.
Sau mối tình với Ex tan vỡ từ năm ngoái, tớ vẫn chưa chính thức yêu ai mà mới chỉ gặp gỡ bình thường. Nhưng khi tớ và H đi chơi với nhau, em ý lại làm cho tớ cực kỳ hoang mang. Tất cả là vì em ý quá bạo dạn, tớ không nghĩ được một teen girl mới 16 tuổi lại có thể bạo như H. Tớ xin kể chi tiết mọi chuyện nhờ các bạn đánh giá hộ. 1 là em ý quá bạo, 2 là tại tớ quá… quê bởi con gái bây giờ thích ai thì đều sẽ như thế?
Lần đầu tiên đi chơi, 8h tớ đón em ý đi lang thang vòng vèo, nói đủ thứ chuyện. 9h thì vào quán café. Tớ cũng kết kết em ý, nghĩ trong bụng chắc mùa đông năm nay “ấm” rồi đây.
Tầm 10h tớ đưa em ý về (muốn ghi điểm với phụ huynh là đưa em về sớm, nhà H ở tận Cầu Giấy).Trên đường đi, em ý ngồi rất sát và gần như là ôm tớ đến nơi rồi. Tớ đỏ mặt nhưng cũng phải nói là… “sướng”. Chắc sau lần này, tớ có thể tỏ tình với em ý rồi.
Thế xong về gần đến nhà thì em ý nói một câu làm tớ hoa cả mắt “Về giờ này sớm quá, bố mẹ đi tập thể dục hết rồi. Anh đưa em đi lòng vòng nhé!”. Chẳng lẽ tớ lại bảo không. Hai đứa đi lang thang, em ý vòng hẳn tay ôm tớ và nói rất tự nhiên “Trời tháng 10 rồi mà vẫn nóng quá nhỉ. Hay là vào đâu mát mát đi anh”.
Cái đầu ngơ ngơ của tớ chỉ nghĩ ngay đến quán kem, tớ gợi ý đi ăn kem thì em ý nũng nịu “Ăn kem dễ viêm họng lắm”. Tớ lại bảo đi ăn chè hoặc trà sữa, em ý vẫn lắc đầu. Tự nhiên tớ lại nói đùa “Thôi để sau này giàu anh cố mua ô tô chở em đi cho mát nhé!”, em ý cười toáng lên “Cần gì phải có ô tô. Bạn em mùa hè toàn vào nhà nghỉ xem phim, chơi bài, ngồi nói chuyện trong đấy đến tầm 11h là về. Chứ không chẳng biết đi đâu nữa!”.
Phải nói là tớ hơi choáng vì câu nói ấy. Nhưng tớ vẫn nghĩ là em ý đùa thế thôi, chứ mới quen thì vào đấy làm gì! Dù là con trai, tớ cũng không cho phép mình buông thả trong chuyện quan hệ, và cũng không thích cứ hơi tí là “đưa nhau vào nhà nghỉ”. Vả lại em ý mới 16 tuổi… Nghĩ chắc là em ý đùa nên tớ cũng đùa lại “Vào đấy nguy hiểm lắm em ạ!”, thì H vẫn vô tư nói tiếp, giọng bắt đầu nghiêm túc “Có gì mà nguy hiểm. Miễn là mình muốn thôi anh!”.

Tại em ý quá bạo, hay là phong cách bây giờ phải “đánh nhanh thắng nhanh” như thế? (Ảnh minh họa)
Tớ hoảng quá, vòng vèo một lúc tầm 10 rưỡi thì viện cớ đã muộn nên đưa em ý về tận nhà, thấy bố mẹ em vẫn ngồi xem tivi chứ có đi tập thể dục chưa về đâu. Em ý chào tớ, dặn về nhà phải nhắn tin luôn. Tớ có cảm giác em không được vui lắm vì phải về sớm, nhưng mà nên như thế vì tốt hơn cho cả 2!
Quan hệ của hai đứa vẫn rất tốt. Cũng đưa đón, đi ăn đi chơi thêm vài lần nữa thì lại đến lần thứ 2 em ý làm tớ phải nghĩ. Chiều hôm ý tầm 3h30 thì H nhắn tin nói được về sớm, bảo tớ đến đón vì đang bị mệt.
Tớ hớt hơ hớt hải đến đón, lòng thì lo lắng lắm, không biết ốm đau thế nào. Thấy em ý ôm bụng nhăn nhó, tớ càng thương hơn, vòng tay qua ôm em ý an ủi và đi nhanh để đưa em về nhà. Nhưng H không muốn về nhà, lý do là bố mẹ đi làm hết nhà chẳng có ai.
Tớ bắt đầu cuống, em ý đau bụng mà lại không muốn về, ra café ngồi cũng không chịu vì đang đau. Lang thang mãi, vẫn liên tục từ chối những nơi tớ gợi ý, cuối cùng em ý nói “Hay vào khách sạn cho em nằm 1 tí. Chắc nằm tí là đỡ đau thôi”.
Thế có chết không, em ý còn đang mặc áo đồng phục, tớ hoàn toàn không muốn mình thành “người nổi tiếng” vì lỡ ai nhìn thấy tớ đưa một học sinh lớp 10 vào đó nên tất nhiên là tớ từ chối. Tớ lại viện cớ “Anh không mang chứng minh thư, vào mấy chỗ đấy loằng ngoằng lắm”.
Em ý buồn hẳn và tỏ ra càng mệt mỏi hơn. Lúc sau H hỏi tớ không… quen chỗ nào (để khỏi phải dùng chứng minh thư) à. Tớ nghĩ rất lung tung trong đầu nhưng không dám nói ra, cũng không biết có phải là em ý đau bụng thật không nữa. Tớ đành đề nghị đưa em ý về nhà tớ nghỉ ngơi 1 chút, ngay lập tức em ý giãy nảy lên và nói đã… hết đau bụng rồi, muốn đi ăn tạm cái gì rồi về luôn.
2 lần như thế khiến tớ không hiểu em này kiểu gì luôn. Tại những lúc bình thường, em ý rất dễ thương, quan tâm đến tớ và rõ ràng là muốn làm bạn gái của tớ. Tớ cũng có tình cảm với em ý, tuy nhiên chuyện em ý cứ tạo ra tình huống để vào… nhà nghỉ thì tớ không hiểu.
Khi đã yêu nhau rồi thì giả dụ nếu muốn “chuyện ấy”, đáng lẽ tớ phải là người đề nghị chứ sao lại là em ấy. Đằng này hai đứa mới đang thích nhau. Tớ định hỏi mấy thằng bạn, nhưng sợ chúng nó đánh giá em ý nên lại thôi. Trong lúc tớ đang băn khoăn, thì lại đến lần thứ 3 em ý làm tớ phải khó xử kinh khủng.
Tớ tới đón em ý từ một buổi sinh nhật. Phải nói là chiếc áo em ý mặc hôm đấy rất đẹp, và cũng rất… hở, không ai có thể nghĩ H mới đang học lớp 10. Đèo H về, em ý lại đòi đi lòng vòng (hình như là thói quen rồi).
H ôm tớ như mọi khi nhưng lần này tớ có cảm giác như… bị cộm ở lưng, cứ lạ lạ. Tưởng cái túi vướng, tớ bảo H bỏ túi ra thì em ý cười như nắc nẻ: “Không phải túi, mà là… ngực của em. Hôm nay mặc áo đẩy một tí nên hơi cứng. Nhưng không phải hàng giả đâu anh. Có cần kiểm tra không?”.
Tớ rất là ngạc nhiên vì em ý ăn nói bạo dạn quá, nói đến một thứ khá nhạy cảm như vòng 1 mà cũng không hề run hay mất bình tĩnh. Tớ nghe từ “kiểm tra” mà buồn cười nên đùa “Sao lại phải kiểm tra? Mà giữa đường thế này ai lại làm thế?”, có lẽ em ý hiểu nhầm ý tớ nên giọng rất hồ hởi nói ngay “Thế thì đi vào chỗ khác vậy. Cho anh kiểm tra thoải mái không anh nghĩ em xài đồ giả!”…
Đến lần này thì tớ chắc chắn em ý muốn hai đứa cùng vào… nhà nghỉ. Còn vào đó để làm gì thì có trời mới biết được. Tớ chưa bao giờ rơi vào tình huống kiểu này, quả thực rất là hoang mang. Tớ xin giữ bí mật về chuyện tớ đã trả lời em ý thế nào sau lần thứ 3, nhưng xin cam đoan tớ vẫn tìm cớ để không phải đến chốn nhạy cảm với một cô bé mới 16 tuổi như em.
Nếu nói về cảm tình thì đúng là tớ thích em ý, muốn tiến tới làm người yêu cũng được. Nhưng độ bạo dạn của em ý, quả là tớ chưa “đỡ” nổi. Không hiểu tại tớ “đụt, dốt” nên mới thấy chuyện này lạ, hay tại em ý quá bạo, hay là phong cách bây giờ phải “đánh nhanh thắng nhanh” như thế? Tớ nên “đối phó” với em ý thế nào bây giờ?
Tags:
Tin Nổi Bật
,
Tình Yêu

